Ghi chép từ chuyến đi bộ sáng Mùng 1 Tết Dương Lịch.

Người ta thường ví Sài Gòn như một cô gái đỏng đảnh và ồn ào. Cô ấy không bao giờ ngủ, luôn hối hả với tiếng còi xe, bụi bặm và những toan tính mưu sinh. Nhưng muốn yêu ai đó thật lòng, bạn phải nhìn thấy họ lúc họ trút bỏ mọi phấn son.

Sáng Mùng 1, Tom dậy lúc 5:30. Không phải để chạy deadline, mà để hẹn hò với Sài Gòn.

Cung đường của sự tĩnh lặng Tom bắt đầu từ Hồ Con Rùa, đi dọc theo Phạm Ngọc Thạch, cắt qua Nhà thờ Đức Bà và dừng lại ở Bưu điện Thành phố. Bình thường, đoạn đường này là bản giao hưởng hỗn loạn của tiếng động cơ. Nhưng sáng nay, nó là một thước phim quay chậm.

Những điều Tom nhìn thấy:

  • Ánh sáng: Nắng sớm không bị khói bụi che khuất, nó trong veo và sắc lạnh, cắt những vệt dài đổ bóng xuống những viên gạch thời Pháp.
  • Âm thanh: Lần đầu tiên sau 365 ngày, Tom nghe rõ tiếng chổi tre của cô lao công quét trên mặt đường nhựa. Xạt… xạt… Đều đặn như nhịp tim của phố.
  • Con người: Một chú bảo vệ già ngồi đọc báo giấy trước cửa tiệm thời trang cao cấp, hào nhoáng. Một hình ảnh đối lập thú vị: Giữa cái xa hoa của vật chất, sự bình thản của con người mới là thứ sang trọng nhất.

Thành phố cũng cần được thở Tom chợt nhận ra, Sài Gòn không muốn ồn ào. Là chúng ta bắt nó phải ồn ào. Những ngày lễ thế này, thành phố như được trả về nguyên bản: Hiền hòa, bao dung và đầy hoài niệm.

Đi bộ không chỉ là di chuyển đôi chân. Đi bộ là cách chúng ta massage cho tâm hồn mình bằng những hình ảnh đẹp.

Nếu bạn bỏ lỡ Sài Gòn sáng nay, đừng buồn. Vẫn còn rất nhiều buổi sáng khác, những con hẻm khác đang chờ bạn. Chỉ cần bạn chịu bước chậm lại một chút.

P/S: Tom có chụp lại mấy bức ảnh “Sài Gòn Ngủ Quên” sáng nay, để thêm vào những khoảnh khắc đẹp của “Walk with Tom”. Và nếu muốn cùng Tom đi dạo và nghe kể chuyện vào cuối tuần này, nhắn Tom nhé.

Saigon Overslept: When the City Breathes a Gentle Rhythm

Notes from a morning walk on New Year’s Day.

People often compare Saigon to a capricious and noisy girl. She never sleeps, always rushing with honking horns, dust, and the hustle of livelihood. But to truly love someone, you must see them when they take off all their makeup.

On the morning of January 1st, I woke up at 5:30 AM. Not to chase a deadline, but to go on a date with Saigon.

The Route of Silence I started from Turtle Lake (Hồ Con Rùa), walked along Pham Ngoc Thach street, cut across the Notre Dame Cathedral, and stopped at the Central Post Office. Usually, this route is a chaotic symphony of engines. But this morning, it was a slow-motion film.

What I saw:

  • The Light: The morning sun was not veiled by smog; it was crystal clear and crisp, casting long shadows upon the French colonial tiles.
  • The Sound: For the first time in 365 days, I clearly heard the sound of the street sweeper’s bamboo broom against the asphalt. Swish… swish… Steady as the city’s heartbeat.
  • The People: An old security guard sitting calmly, reading a paper newspaper in front of the flashy Louis Vuitton store. An interesting contrast: Amidst material luxury, human serenity is the true elegance.

The City Needs to Breathe Too I realized Saigon doesn’t want to be noisy. We force it to be. On holidays like this, the city returns to its original self: Gentle, forgiving, and full of nostalgia.

Walking is not just moving your feet. Walking is how we massage our souls with beautiful imagery.

If you missed Saigon this morning, don’t be sad. There are still many other mornings, many other alleys waiting for you. You just need to be willing to slow down a little.

P/S: I captured some photos of “Saigon Overslept” this morning to add “Walk with Tom” journey. And if you want to walk and listen to stories with me next weekend, drop me a message.

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes