Thứ Tư, ngày 07/01/2026.
Nếu Nhà thờ Đức Bà bên cạnh là nơi người ta thì thầm với Chúa, thì Bưu điện Trung tâm chính là “thánh đường” để người ta thì thầm với nhau.
Hôm nay, Tom không mời bạn đến đây để chụp ảnh check-in với bức tường vàng huyền thoại. Tom mời bạn bước vào trong, ngước mắt lên trần nhà và lắng nghe một câu chuyện khác.

Kỹ thuật của người Pháp, Hồn vía của Phương Đông
Hàng ngàn du khách bước vào đây mỗi ngày, họ trầm trồ trước lớp gạch bông lộng lẫy, nhưng ít ai để ý đến bộ khung sắt trên trần. Đó là một kiệt tác của chủ nghĩa hiện đại (Modernism) cuối thế kỷ 19. Những thanh sắt uốn cong không chỉ để nâng đỡ mái vòm, mà còn tạo ra một luồng đối lưu không khí tự nhiên, khiến tòa nhà luôn mát mẻ dù Sài Gòn có đổ lửa. Người xưa xây dựng không dùng máy lạnh, họ dùng trí tuệ để nương tựa vào thiên nhiên. Đó chẳng phải là đỉnh cao của lối sống xanh (Sustainable Living) mà chúng ta đang chật vật tìm lại sao?
Hai tấm bản đồ và Thế giới quan thế kỷ 19
Trên hai bức tường lớn là hai tấm bản đồ khổng lồ được vẽ tay tỉ mỉ:
- Saigon et ses environs (1892)
- Lignes télégraphiques du Sud Vietnam et du Cambodge (1936)


Hãy nhìn kỹ những đường dây điện báo mảnh mai nối liền Sài Gòn – Quy Nhơn – Đà Nẵng – Hà Nội trên bản đồ. Ngày nay, một tin nhắn Zalo đi qua quãng đường đó chỉ mất 1 giây. Ngày xưa, nó mất cả máu, mồ hôi và hàng ngàn con người vận hành. Sự hiện diện của chúng nhắc nhở Tom rằng: Sự kết nối từng là một điều xa xỉ và thiêng liêng.
Tại sao chúng ta cô đơn hơn khi kết nối dễ dàng hơn?
Đứng giữa đại sảnh mênh mông, Tom thấy một nghịch lý. Ngày xưa, người ta đến đây, nắn nót viết từng chữ vào giấy pơ-luya mỏng tang, cân nhắc từng câu vì cước phí đắt đỏ. Lời nói khi ấy nặng tựa ngàn cân. Ngày nay, chúng ta đứng giữa bưu điện, tay cầm iPhone 17, gửi đi hàng chục icon vô hồn. Kết nối quá rẻ, nên lời nói trở nên mất giá.
Góc nhìn của Tominotes: Lần tới ghé Bưu điện, đừng chỉ chụp ảnh rồi đi. Hãy thử ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài vẫn còn nguyên vẹn sau hơn 130 năm, tắt điện thoại đi. Hãy thử viết một tấm bưu thiếp cho chính mình của năm sau. Gửi đi một chút chậm rãi giữa dòng đời vội vã. Đó mới là cách “check-in” sành điệu nhất của một người Sài Gòn thực thụ.

The Central Post Office: When Arches Embrace Human Voices
Wednesday, January 7th, 2026.
If the Notre Dame Cathedral next door is where people whisper to God, then the Central Post Office is the “cathedral” where people whisper to each other.
Today, I don’t invite you here to take a check-in photo with the legendary yellow walls. I invite you to step inside, look up at the ceiling, and listen to a different story.
French Engineering, Eastern Soul
Thousands of tourists walk in every day, marveling at the magnificent floor tiles, but few notice the iron framework on the ceiling. It is a masterpiece of late 19th-century Modernism. The curved iron beams are not just there to support the vaulted roof but to create natural air convection, keeping the building cool even when Saigon is blazing hot. The ancients didn’t use air conditioning; they used wisdom to coexist with nature. Isn’t that the pinnacle of Sustainable Living that we are struggling to rediscover?
Two Maps and the 19th-Century Worldview
On the two large walls hang two giant, meticulously hand-painted maps:
- Saigon et ses environs (1892)
- Lignes télégraphiques du Sud Vietnam et du Cambodge (1936)
Look closely at the slender telegraph lines connecting Saigon – Quy Nhon – Da Nang – Hanoi. Today, a Zalo message travels that distance in 1 second. Back then, it took blood, sweat, and thousands of people to operate. Their presence reminds me: Connection used to be a luxury and a sacred act.
Why are we lonelier when connection is easier?
Standing in the vast hall, I see a paradox. In the past, people came here, carefully writing each word on thin pelure paper, weighing every sentence because postage was expensive. Words then carried the weight of gold. Today, we stand in the middle of the Post Office, holding an iPhone 17, sending dozens of soulless emojis. Connection is too cheap, so words have lost their value.
The Tominotes Perspective: Next time you visit the Post Office, don’t just snap a photo and leave. Try sitting on the long wooden bench (still intact after 130 years) and turn off your phone. Try writing a postcard to your future self. Send a little slowness into the rushing stream of life. That is the most sophisticated way to “check-in” for a true Saigonese.






Leave a comment