Thứ Năm, ngày 08/01/2026.

Nếu Sài Gòn là một bữa tiệc xa hoa của kính và thép, thì chung cư 14 Tôn Thất Đạm là một vị khách lập dị mặc bộ đồ sờn rách, ngồi lặng lẽ ở góc phòng, tay cầm ly rượu vang đã ủ cả thế kỷ.

Chỉ cách tòa tháp Bitexco kiêu hãnh và Ngân hàng Nhà nước lộng lẫy vài bước chân, khu chung cư này tồn tại như một sự “trêu ngươi” của thời gian.

Cú chuyển mình của ánh sáng (The Shift of Light) Bước từ đại lộ Hàm Nghi vào lối vào nhỏ hẹp của chung cư, bạn sẽ trải qua một cú sốc thị giác. Đang từ ánh sáng chói chang, rực rỡ của đô thị hiện đại, mọi thứ đột ngột tối sầm lại. Mát lạnh. Và ẩm ướt. Đó không phải là sự tăm tối đáng sợ. Đó là ánh sáng của ký ức. Tom gọi đây là “đường hầm thời gian”. Bước qua nó, bạn bỏ lại năm 2026 ở phía sau lưng.

Wabi-Sabi: Vẻ đẹp của vết thương Những bức tường ở đây không được sơn phết phẳng phiu. Chúng bong tróc, lộ ra những lớp gạch nung đỏ au, loang lổ vết rêu xanh. Người thường sẽ gọi đó là “xuống cấp”. Người Minh Triết sẽ gọi đó là Texture (Kết cấu) của Lịch sử. Mỗi vết nứt là một nếp nhăn của thành phố. Thay vì che đậy, tòa nhà này phô bày những vết thương đó một cách đầy kiêu hãnh. Nó đẹp một cách không hoàn hảo, vô thường và dở dang. Đó chính là tinh thần Wabi-Sabi mà người Nhật tôn sùng.

Cuộc đối thoại giữa Cũ và Mới Góc nhìn đắt giá nhất của nơi này không phải là trong các quán cà phê, mà là ở hành lang nhìn ra sông Sài Gòn. Hãy đứng ở đó và nhìn ra xa:

  • Trước mặt bạn là Bitexco hình búp sen, là những tòa cao ốc bọc kính phản chiếu bầu trời. Biểu tượng của khát vọng vươn lên.
  • Dưới chân bạn là nền gạch bông vỡ, là lan can sắt gỉ sét. Biểu tượng của những gì đã trụ vững.

Hai thế giới đó không đánh nhau. Chúng tôn vinh nhau. Sự hào nhoáng làm nền cho sự hoài cổ, và ngược lại.

Lời khuyên của Tom: Đừng đến đây chỉ để uống cà phê. Hãy mang theo một chiếc máy ảnh hoặc điện thoại bật chế độ đen trắng. Hãy đi thật nhẹ trên cầu thang bộ, chạm tay vào bức tường nhám. Ở đây, sự tĩnh lặng là một đặc sản. Hãy nếm thử nó trước khi người ta quyết định đập bỏ “pháo đài” này để xây lên một tòa tháp vô hồn khác.

An Old Fortress Besieged by Skyscrapers

Thursday, January 8th, 2026.

If Saigon is a lavish banquet of glass and steel, then the apartment block at 14 Ton That Dam is the eccentric guest wearing a threadbare suit, sitting quietly in the corner, nursing a glass of century-old wine.

Just steps away from the proud Bitexco tower and the magnificent State Bank, this building exists as a taunt to time itself.

The Shift of Light Stepping from Ham Nghi Boulevard into the narrow entrance of the apartment, you experience a visual shock. From the blinding, brilliant light of the modern metropolis, everything suddenly turns dim. Cool. And damp. It isn’t a scary darkness. It is the light of memory. I call this the “Time Tunnel.” Walking through it, you leave 2026 behind.

Wabi-Sabi: The Beauty of Scars The walls here are not painted smooth. They peel, revealing layers of raw red brick and patches of green moss. Ordinary people would call it “dilapidated.” The Wise would call it the Texture of History. Every crack is a wrinkle of the city. Instead of hiding them, this building displays its wounds with pride. It is beautiful in an imperfect, impermanent, and incomplete way. That is the very spirit of Wabi-Sabi revered by the Japanese.

The Dialogue Between Old and New The most valuable view here isn’t inside the cafes, but from the corridor looking out towards the Saigon River. Stand there and look out:

  • Before you is the lotus-shaped Bitexco, skyscrapers wrapped in glass reflecting the sky. Symbols of aspiration.
  • Beneath your feet are broken floral tiles, rusted iron railings. Symbols of endurance.

Those two worlds do not fight. They honor each other. The glitz provides a backdrop for the nostalgia, and vice versa.

Tom’s Advice: Don’t come here just to drink coffee. Bring a camera or switch your phone to black & white mode. Walk softly on the stairs, touch the rough walls. Here, silence is a specialty. Taste it before they decide to tear down this “fortress” to build another soulless tower.

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes