Thứ Sáu, ngày 16/01/2026.
Chúng ta đang sống trong thế giới của iPhone 17, của màn hình Retina, của những bức ảnh sắc nét đến từng lỗ chân lông. Chúng ta chụp xong, nhìn màn hình, không ưng ý thì xóa. Nhanh, gọn, và… lạnh lùng.
Nhưng Tết năm nay, Tom quyết định cất chiếc điện thoại đi. Trên tay Tom là một chiếc máy ảnh phim Canon cũ kỹ (Point & Shoot) sản xuất từ năm 1990 – bằng tuổi của mình.
Sự sang trọng của cái “Hữu Hạn”
Một cuộn phim Kodak Gold giá 300 ngàn, chỉ có 36 tấm. Tính cả tiền tráng rửa, mỗi lần bấm nút là mất đi một bát phở. Chính vì nó đắt, và chính vì nó ít, nên Tom học lại được bài học về sự trân trọng. Trước khi bấm máy chụp Mẹ đang gói bánh chưng, Tom phải ngắm thật kỹ. Tom phải đợi khoảnh khắc Mẹ cười tươi nhất, ánh nắng hắt vào tóc Mẹ đẹp nhất. Cú bấm máy đó mang sức nặng của sự quan sát và tình yêu. Nó khác hẳn với việc giơ điện thoại lên và bấm liên thanh 20 tấm rồi chọn một.

Ký ức thì luôn có “hạt” (Grain)
Tại sao màu ảnh phim lại gợi nhớ quá khứ? Bởi vì trí nhớ của con người không phải là định dạng 4K hay 8K. Khi nhớ về ngày xưa, chúng ta nhớ về những mảng màu, những cảm xúc mờ ảo, những vệt nắng loang lổ. Ảnh phim với những hạt nhiễu (grain), những vết xước, những lúc lấy nét sai… lại mô phỏng chính xác nhất cách bộ não chúng ta lưu giữ kỷ niệm. Nó không hoàn hảo. Và chính vì không hoàn hảo, nó mới “Thật”.

Hạnh phúc của sự chờ đợi
Chụp xong cuộn phim, Tom không được xem ngay. Tom phải đem ra tiệm tráng, và đợi 2, 3 ngày mới nhận được file ảnh. 2 ngày đó là sự hồi hộp ngọt ngào.
- “Không biết tấm chụp Ba tưới cây có bị tối không?”*
- “Không biết tấm chụp cành mai có bị cháy sáng không?”* Và khi nhận được file ảnh, cảm xúc vỡ òa. Có những tấm bị rung, có những tấm bị nhắm mắt. Nhưng nhìn chúng, Tom thấy rưng rưng. Vì đó là khoảnh khắc đã “chết” đi và được tái sinh một lần nữa trên mặt giấy.
Lời nhắn cho Thứ Sáu: Tết này, bạn có muốn thử sống chậm lại không? Hãy lục trong tủ xem Ba còn giữ chiếc máy ảnh cũ nào không. Hoặc mua một chiếc máy dùng một lần (Disposable Camera). Hãy thử chụp Tết bằng sự hữu hạn. Để sau này nhìn lại, bạn không chỉ thấy hình ảnh, mà còn thấy cả “màu thời gian” phủ lên những người thân yêu.

Blind Rolls of Film: Why Memories Look Better When They Are Not in 4K Resolution
Friday, January 16th, 2026.
We live in the world of iPhone 17, of Retina displays, of photos sharp down to the pore. We snap, look at the screen, don’t like it, delete it. Fast, efficient, and… cold.
But this Tet, I decided to put the phone away. In my hand is an old Canon film camera (Point & Shoot) manufactured in 1990—the same age as me.
The Luxury of the “Finite”
A roll of Kodak Gold costs 300,000 VND and holds only 36 shots. Including developing costs, every click is the price of a bowl of Pho. Precisely because it is expensive, and precisely because it is scarce, I relearned the lesson of appreciation. Before clicking the shutter to capture Mom wrapping Bánh Chưng, I have to look closely. I have to wait for the moment she smiles brightest, when the sunlight hits her hair just right. That click carries the weight of observation and love. It is vastly different from raising a phone and burst-shooting 20 frames to pick one.

Memory is always “Grainy”
Why does film color evoke the past? Because human memory is not in 4K or 8K format. When remembering the old days, we recall patches of color, blurry emotions, streaks of light. Film photos with their grain, scratches, and occasional misfocus… accurately simulate exactly how our brains store memories. It is imperfect. And because it is imperfect, it feels “Real.”
The Joy of Waiting
After finishing the roll, I cannot see it immediately. I have to take it to the Lab and wait for 2 days. Those 2 days are a sweet suspense.
- “Did the shot of Dad watering the plants turn out too dark?”*
- “Did the shot of the Ochna branch get overexposed?”* And when I receive the files, emotions burst. Some are shaky, some have closed eyes. But looking at them, I feel moved. Because those are moments that “died” and were reborn once again on paper.
Friday Note: This Tet, do you want to try slowing down? Rummage through the closet to see if Dad still keeps an old camera. Or buy a Disposable Camera. Try capturing Tet with limits. So that later, looking back, you don’t just see images, but you see the “color of time” draped over your loved ones.





Leave a comment