Thứ Tư, ngày 21/01/2026.
Sáng nay, việc đầu tiên Tom làm không phải là check điện thoại, mà là với tay xé tờ lịch ngày 20 để lộ ra ngày 21. Rẹt.Một âm thanh dứt khoát và gãy gọn.
Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên số, nơi mọi thứ đều được lưu trữ trên đám mây (Cloud), nơi quá khứ có thể truy cập lại chỉ bằng một cú click chuột. Nhưng chính vì thế, chúng ta quên mất cảm giác của sự trôi qua.
Tiếng “Rẹt” của sự Vô Thường
Cuốn lịch Bloc dạy cho Tom một bài học khắc nghiệt nhưng đẹp đẽ: Ngày hôm qua đã chết. Khi bạn xé một tờ lịch đi, bạn không thể dán nó lại (dù có dán thì nó cũng nham nhở). Hành động đó buộc bạn phải chấp nhận rằng: Bạn vừa mất đi vĩnh viễn 24 giờ của cuộc đời mình. Google Calendar cho bạn cảm giác thời gian là vô tận (bạn có thể scroll đến năm 2050). Nhưng Lịch Bloc cho bạn thấy thời gian là hữu hạn. Cuốn lịch mỏng dần đi mỗi ngày là lời nhắc nhở trực quan nhất để chúng ta sống trọn vẹn hôm nay.

Cuốn Bách khoa toàn thư thu nhỏ
Đừng chỉ nhìn ngày tháng. Hãy đọc những dòng chữ nhỏ xíu bên dưới. Ở đó có những câu danh ngôn, những lời răn dạy của người xưa, có giờ hoàng đạo, có cả con nước lên xuống. Đó là Di sản. Người phương Tây quản lý thời gian theo giờ giấc (Chronos), còn người Á Đông chúng ta quản lý thời gian theo nhịp điệu (Kairos) – nhịp của trời đất, của mùa màng, của hung cát. Tờ lịch Bloc là sợi dây neo giữ chúng ta lại với vũ trụ quan của tổ tiên.
Nghi thức của người già
Trong nhà Tom, Ba là người phụ trách việc thay lịch bloc mới, và Mẹ là người xé lịch mỗi sáng. Có những hôm Tom thấy Mẹ đứng thẫn thờ trước tờ lịch, lẩm nhẩm tính: “Còn 20 ngày nữa là giỗ Bà Nội”, “Còn 15 ngày nữa thằng Út về”. Với người già, tờ lịch không phải là công cụ nhắc việc (To-do list). Nó là công cụ Đếm Ngược (Countdown) để chờ đợi sự đoàn viên.
Góc nhìn của Tom: Năm 2026 này, dù công việc của Tom hoàn toàn nằm trên Notion, nhưng trên tường nhà vẫn treo một cuốn lịch Bloc đỏ thắm. Để mỗi sáng thức dậy, Tom được nghe tiếng Rẹt ấy. Để tự nhủ: “Ngày mới bắt đầu rồi, đừng mang những nỗi buồn của tờ lịch cũ sang trang mới.”

The Block Calendar: Why Do We Still Need a Thick Brick of Paper in the Digital Age?
Wednesday, January 21st, 2026.
This morning, the first thing I did wasn’t checking my phone, but reaching out to tear off the page for the 20th to reveal the 21st. Rip. A decisive, crisp sound.
We live in the digital age, where everything is stored in the Cloud, where the past can be accessed with a single click. But precisely because of that, we have forgotten the feeling of passage.
The Sound of Impermanence
The Block Calendar teaches me a harsh but beautiful lesson: Yesterday is dead. When you tear a page off, you cannot paste it back (even if you do, it looks messy). That action forces you to accept that: You have just permanently lost 24 hours of your life. Google Calendar gives you the illusion that time is infinite (you can scroll to the year 2050). But the Block Calendar shows you that time is finite. The block getting thinner every day is the most visual reminder for us to live fully today.
A Miniature Encyclopedia
Don’t just look at the date. Read the tiny texts underneath. There lie proverbs, teachings of the ancients, auspicious hours, and even the tides. That is Heritage. Westerners manage time by the clock (Chronos), while we Asians manage time by rhythm (Kairos)—the rhythm of heaven and earth, of crops, of fortune. The Block Calendar is the anchor holding us to our ancestors’ worldview.
The Ritual of the Elders
In my house, Dad is in charge of hanging the new calendar, and Mom is the one who tears it every morning. Sometimes I see Mom standing quietly before the calendar, murmuring calculations: “20 more days until Grandma’s death anniversary,” “15 more days until the youngest son comes home.” For the elderly, the calendar is not a To-do list tool. It is a Countdown tool for reunion.
Tom’s Perspective: In 2026, even though my work is entirely on Notion, a crimson Block Calendar still hangs on my wall. Just so every morning, I can hear that Rip. To tell myself: “A new day has started; don’t carry the sorrows of the old page onto the new one.”





Leave a comment