Thứ Năm, ngày 22/01/2026.

Nếu bạn hỏi Tom đâu là nơi có ánh sáng đẹp nhất Sài Gòn, Tom sẽ không chỉ bạn ra bờ sông Thủ Thiêm lộng gió. Tom sẽ chỉ bạn đến đường Nguyễn Trãi, Quận 5, bước qua cánh cổng gỗ dày của Chùa Bà Thiên Hậu.

Những ngày cuối năm, khi lòng người chao đảo với những lo toan cơm áo gạo tiền, người ta tìm về đây không chỉ để xin lộc. Người ta tìm về để thấy mình nhỏ bé lại.

Mê cung của Khói và Ánh Sáng

Bước vào sân thiên tỉnh (giếng trời), điều đầu tiên đánh vào thị giác bạn không phải là tượng Phật, mà là hàng trăm vòng nhang khoanh lớn treo lơ lửng trên đầu. Khi nắng trưa rọi thẳng xuống giếng trời, những luồng sáng (God rays) cắt ngang qua làn khói hương dày đặc, tạo nên một khung cảnh siêu thực. Giữa cái ồn ào náo nhiệt của khu Chợ Lớn, không gian ở đây đặc quánh và linh thiêng. Khói hương làm cay mắt, nhưng kỳ lạ thay, lại làm dịu lòng.

Tại sao lại là nhang khoanh (Spiral Incense)?

Khác với nén nhang thẳng cháy nhanh rồi tàn, nhang khoanh cháy rất chậm. Một vòng nhang có thể cháy liên tục trong cả tuần, thậm chí cả tháng. Người Hoa tin rằng, khói hương còn bay là lời cầu nguyện còn được gửi đi. Tên của người cầu nguyện được viết trên mảnh giấy đỏ, treo giữa vòng nhang. Tom đứng đó, ngước cổ nhìn lên. Có người cầu “Mua may bán đắt”, có người cầu “Gia đạo bình an”, có người chỉ vỏn vẹn hai chữ “Sức khỏe”. Những vòng tròn xoắn ốc ấy giống như sự kiên nhẫn của con người: Gửi gắm hy vọng một cách bền bỉ, không vội vàng, cứ âm ỉ cháy mặc kệ thời gian.

Sự Minh Triết của im lặng

Ở đây, người ta không khấn vái ồn ào. Người ta cúi đầu, chắp tay và thì thầm. Giữa những bức phù điêu gốm Cây Mai lộng lẫy trên mái đình, Tom học được bài học về sự khiêm cung. Dù bạn là đại gia bất động sản hay cô bán vé số, khi đứng dưới những vòng nhang này, tất cả đều bình đẳng trước đấng linh thiêng. Ai cũng chỉ mong cầu một chữ “An”.

Lời khuyên của Tom: Chiều nay, hãy thử một lần “đi trốn” về Chợ Lớn. Đừng quên mang theo máy ảnh (nhưng hãy chụp thật khẽ khàng, không dùng đèn flash). Đứng dưới giếng trời, hít hà mùi trầm hương thơm ngát, và gửi một lời nguyện lành cho năm 2026 của bạn lên những vòng khói ấy.

Thien Hau Pagoda: Prayers Hanging Suspended in the Void

Thursday, January 22nd, 2026.

If you ask me where the most beautiful light in Saigon is, I won’t point you to the windy Thu Thiem riverbank. I will point you to Nguyen Trai Street, District 5, stepping through the thick wooden gates of Thien Hau Pagoda.

In these year-end days, when hearts wobble with worries of livelihood, people come here not just to ask for fortune. They come here to feel small again.

A Labyrinth of Smoke and Light

Stepping into the heavenly well (thiên tỉnh – courtyard), the first thing that strikes your vision is not the statues, but hundreds of large incense spirals hanging suspended above your head. When the noon sun beams straight down the open roof, shafts of light (God rays) cut through the thick incense smoke, creating a surreal scene. Amidst the noisy bustle of Cho Lon, the atmosphere here is dense and sacred. The smoke stings the eyes, yet strangely, soothes the heart.

Why Spiral Incense?

Unlike straight incense sticks that burn quickly and fade, spiral incense burns very slowly. One coil can burn continuously for a week, or even a month. The Chinese community believes that as long as the smoke rises, the prayer is still being sent. The name of the prayer is written on a red slip of paper, hung in the center of the coil. I stood there, looking up. Some pray for “Good business,” some for “Family peace,” some simply for “Health.” Those spirals are like human patience: Entrusting hope persistently, not rushing, just smoldering quietly regardless of time.

The Wisdom of Silence

Here, people do not pray loudly. They bow their heads, clasp their hands, and whisper. Amidst the magnificent Cay Mai ceramic reliefs on the roof, I learned a lesson in humility. Whether you are a real estate tycoon or a lottery ticket seller, standing beneath these incense coils, everyone is equal before the divine. Everyone seeks only one word: “Peace.”

Tom’s Advice: This afternoon, try “escaping” to Cho Lon. Don’t forget your camera (but shoot very quietly, no flash). Stand under the heavenly well, inhale the fragrant scent of agarwood, and send a good wish for your 2026 up into those smoke spirals.

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes