Thứ Bảy, ngày 24/01/2026.

Sài Gòn những ngày này rực rỡ vàng. Phố Ông Đồ tấp nập những tà áo dài thướt tha, tiếng cười nói, tiếng máy ảnh tanh tách. Nhưng lọt thỏm giữa những ồn ào đó, vẫn có những khoảng lặng tuyệt đối. Đó là nơi những người viết Thư pháp (Calligraphers) đang mài mực.

Hôm nay, Tom không đi chụp ảnh. Tom đi tìm “Chữ”.

Sức nặng của mực tàu và giấy đỏ

Bạn có bao giờ quan sát kỹ một người đang viết thư pháp không? Họ phải nín thở. Cây cọ lông mềm mại nhưng khi hạ xuống giấy đỏ lại cần một nội lực mạnh mẽ. Nét trác, nét phết, nét móc… mỗi đường đi của mực là một lần tâm trí phải tập trung cao độ. Trong thế giới mà chúng ta gõ bàn phím nhanh như máy, việc nhìn thấy một người nắn nót từng nét chữ dạy cho Tom bài học về sự Trân trọng ngôn từ. Lời nói (hay con chữ) khi đã viết ra, không thể xóa (Backspace) được.

Đừng xin chữ theo phong trào

Nhiều người đến đây, vứt toẹt ra 100 ngàn và nói: “Viết cho em chữ Tài, chữ Lộc nha anh”. Họ xin chữ như mua một món đồ trang trí. Sự Minh Triết của việc “Xin chữ” nằm ở chỗ: Bạn phải biết mình thiếu cái gì.

  • Nếu bạn hay nóng giận, hãy xin chữ “Nhẫn”.
  • Nếu bạn hay lo âu, hãy xin chữ “An”.
  • Nếu bạn đang khởi nghiệp gian nan, hãy xin chữ “Chí”. Tờ giấy đỏ ấy không phải bùa chú. Nó là một cái “Neo”. Treo nó lên tường, mỗi sáng nhìn vào nó, bạn tự nhắc mình phải sống đúng với cái chữ đó.

Thế hệ Ông Đồ 4.0

Điều làm Tom vui nhất là những “Ông Đồ” bây giờ không chỉ là các cụ già râu tóc bạc phơ. Họ là những bạn trẻ 9x, Gen Z. Họ mặc áo dài, nhưng họ đeo Apple Watch. Họ viết thư pháp, nhưng họ biết thiết kế đồ họa. Họ đang giữ lửa cho văn hóa bằng một tư duy mới mẻ. Họ vẽ thư pháp lên ốp lưng điện thoại, lên đá cuội, lên túi tote. Di sản không chết, di sản đang tiến hóa để sống cùng thời đại.

Lời nhắn cuối tuần: Chiều nay, nếu bạn ghé Phố Ông Đồ, hãy thử ngồi xuống chiếc chiếu, trò chuyện với người viết chữ một chút. Đừng vội chụp hình. Hãy tĩnh tâm lại, tự hỏi xem năm 2026 mình cần điều gì nhất? Và xin đúng chữ đó mang về. Đó mới là cách mang Tết về nhà.

(Năm nay, Tom xin chữ “Tĩnh”. Còn bạn, bạn sẽ xin chữ gì? Comment bên dưới cho Tom biết nhé).

Calligraphy Street: Don’t Just Come for Photos, Come to Find an “Anchor” for Your Soul

Saturday, January 24th, 2026.

Saigon these days is brilliantly yellow. Calligraphy Street (Pho Ong Do) is bustling with flowing Ao Dai, laughter, and the clicking of cameras. But nestled amidst that noise, there are still pockets of absolute silence. That is where the Calligraphers are grinding ink.

Today, I didn’t go to take photos. I went to find a “Word.”

The Weight of Ink and Red Paper

Have you ever closely observed someone writing calligraphy? They have to hold their breath. The brush is soft, but when it lands on the red paper, it requires strong inner power. The strokes, the hooks… every movement of the ink requires intense focus. In a world where we type on keyboards like machines, seeing someone carefully crafting each character teaches me a lesson about Respect for Words. Once written/spoken, words cannot be Backspaced.

Don’t Ask for Words Just to Follow the Trend

Many people come here, toss down 100k VND, and say: “Write me ‘Wealth’ or ‘Luck’, bro.” They ask for words like buying a decoration. The Wisdom of “Asking for Words” lies in this: You must know what you lack.

  • If you are quick-tempered, ask for “Patience” (Nhẫn).
  • If you are anxious, ask for “Peace” (An).
  • If you are struggling with a startup, ask for “Will” (Chí). That red paper is not a magic charm. It is an “Anchor.”Hanging it on the wall, looking at it every morning, you remind yourself to live true to that word.

The “Ong Do” 4.0 Generation

What makes me happiest is that the “Calligraphy Masters” now are not just old men with white beards. They are 90s kids, Gen Z. They wear Ao Dai, but they wear Apple Watches. They write calligraphy, but they know graphic design. They are keeping the cultural fire alive with a fresh mindset. They write calligraphy on phone cases, on pebbles, on tote bags. Heritage is not dying; heritage is evolving to live with the times.

Weekend Note: This afternoon, if you visit Calligraphy Street, try sitting down on the mat and talking to the writer for a bit. Don’t rush to take photos. Calm your mind, ask yourself what you need most in 2026? And ask for exactly that word to bring home. That is the true way to bring Tet home.

(This year, I asked for the word “Stillness” (Tĩnh). What about you? Let me know in the comments below).

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes