Thứ Bảy, ngày 07/02/2026.
Hôm nay là Thứ Bảy. Chắc hẳn tối nay Tom và bạn đều có một cái hẹn “Tất Niên”. Từ “Tất” trong Hán Việt nghĩa là Xong, là Hết. “Niên” là Năm. Nhưng với người Sài Gòn, Tất Niên không chỉ là kết thúc một năm. Đó là cái cớ hợp lý nhất để những người bận rộn cả năm trời chịu ngồi xuống, nhìn vào mắt nhau và hỏi: “Mày ổn không?”
Những “người dưng” hóa người thân
Có những người đồng nghiệp, cả năm ta gặp họ nhiều hơn gặp mẹ cha. Có những người bạn cà phê, cả năm chỉ nhắn tin qua màn hình điện thoại. Bữa Tất Niên là lúc ta kéo họ từ thế giới ảo (Online) ra thế giới thực (Offline). Tom thích những bữa tiệc nhỏ, ở một quán quen, nơi âm nhạc vừa đủ nghe để không phải hét vào tai nhau. Ở đó, chúng ta không bàn về KPI, không bàn về doanh số năm sau. Chúng ta bàn về những vết thương đã lành, những nụ cười đã trao. Chúng ta nhận ra: Giữa thành phố 8 triệu dân này, tìm được một người hiểu mình để ngồi cụng ly là một phép màu.

Chén rượu của sự “Biết Ơn”
Người Việt hay mượn rượu để nói lời trong lòng. Bình thường thì ngại, nhưng khi có chút men, ta dễ mở lòng hơn: “Cảm ơn ông nha, hồi tháng 5 tui thất nghiệp, nhờ ông giới thiệu mà tui vượt qua được.” Đó là khoảnh khắc của sự Minh Triết. Chén rượu lúc này không phải là chất kích thích (Alcohol). Nó là chất dẫn truyền cảm xúc (Catalyst). Đừng uống để say quên đường về. Hãy uống chậm thôi, nhâm nhi từng chút một, để vị cay nồng của rượu hòa quyện với vị ngọt của tình bạn. Đó là hương vị của sự Trưởng Thành.
“Gói lại” để mở ra
Bữa Tất Niên giống như một dấu chấm câu. Nếu không có nó, câu chuyện của năm cũ sẽ cứ kéo dài lê thê sang năm mới. Chúng ta cần một buổi tối để cười thật to, hoặc khóc thật đã, để xả hết những ấm ức, những hiểu lầm. Để khi bước ra khỏi quán, ngẩng mặt lên thấy gió đêm Sài Gòn lồng lộng, ta thấy lòng mình nhẹ tênh. “Xong rồi! Năm cũ đã thực sự khép lại sau cánh cửa kia rồi.” Và ta sẵn sàng bước về nhà với một tâm thế mới, trong trẻo hơn.
Lời nhắn Thứ Bảy: Tối nay, nếu bạn đi ăn Tất Niên: Hãy cất điện thoại vào túi. Hãy gắp thức ăn cho người bạn ngồi cạnh. Hãy nhìn kỹ khuôn mặt của những người anh em, chiến hữu. Và nếu được, hãy nói lời cảm ơn họ trước khi nâng ly. Vì biết đâu, dòng đời tấp nập, sang năm mỗi người một ngả. Hãy trân trọng sự “Có Mặt” (Presence) của nhau ngay lúc này. Đó là món quà Tất Niên quý giá nhất.

The Year-End Gathering: When the Toast Is Not to Get Drunk, But to “Feel”
Saturday, February 7th, 2026.
Today is Saturday. I’m sure you and I both have a “Year-End Gathering” (Tất Niên) appointment tonight. “Tất” in Sino-Vietnamese means Finished, Completed. “Niên” is Year. But for Saigonese, Tất Niên isn’t just ending a year. It is the most legitimate excuse for busy people to finally sit down, look into each other’s eyes, and ask: “Are you okay?”
Strangers Turning into Family
There are colleagues we see more often than our own parents throughout the year. There are coffee friends whom we only text via phone screens. The Year-End Gathering is when we pull them from the Virtual world (Online) to the Real world (Offline). I prefer small parties, at a familiar bistro, where the music is low enough so we don’t have to shout. There, we don’t discuss KPIs, don’t discuss next year’s sales. We discuss healed wounds, shared smiles. We realize: Amidst this city of 8 million people, finding someone who understands you enough to share a toast is a miracle.
The Toast of “Gratitude”
Vietnamese people often borrow alcohol to speak their hearts. Normally we are shy, but with a little buzz, it’s easier to open up: “Thank you, man. Back in May when I was unemployed, thanks to your introduction, I made it through.” That is a moment of Wisdom. The alcohol now is not a stimulant. It is an emotional Catalyst. Don’t drink to get wasted and forget the way home. Drink slowly, sip by sip, letting the spicy taste of the liquor blend with the sweetness of friendship. That is the flavor of Maturity.
“Closing” to Open Up
The Year-End Gathering is like a punctuation mark. Without it, the story of the old year would drag on lingeringly into the new one. We need an evening to laugh out loud, or cry it out, to release all grievances and misunderstandings. So that when we step out of the restaurant, looking up at the breezy Saigon night sky, our hearts feel incredibly light. “It’s done! The old year has truly closed behind those doors.” And we are ready to walk home with a new, clearer mindset.
Saturday Note: Tonight, if you go to a Year-End party: Put your phone in your pocket. Pick up food for the friend sitting next to you. Look closely at the faces of your brothers, your comrades. And if possible, say thank you before raising your glass. Because who knows, in the bustling currents of life, next year we might drift apart. Cherish each other’s “Presence” right now. That is the most precious Year-End gift.





Leave a comment