Chủ Nhật, ngày 15/02/2026 (28 tháng Chạp).

Đêm nay, nếu đi dạo quanh những con hẻm nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn hay về các vùng quê, bạn sẽ bắt gặp những đốm lửa bập bùng và mùi khói củi thơm nồng. Đó là những gia đình đang thức canh nồi bánh Tét, bánh Chưng. Giữa thời đại 5G siêu tốc độ, nồi bánh Tét là một “kẻ cứng đầu” đáng yêu. Nó từ chối nhanh. Nó đòi hỏi 10 đến 12 tiếng đồng hồ sôi sùng sục liên tục mới chịu chín rền. Và chính cái sự “lâu lắc” đó dạy cho ta những bài học Minh Triết vô giá.

Quyền lực của sự Chờ Đợi Chúng ta quen với mì ăn liền 3 phút, cà phê pha máy 30 giây. Chúng ta mất kiên nhẫn khi đèn đỏ quá 60 giây. Nhưng trước nồi bánh, ta buộc phải học lại cách Chờ Đợi. Không có app nào giúp bánh chín nhanh hơn (dùng nồi áp suất sẽ làm nát bánh, mất ngon). Ngồi canh lửa, châm thêm nước sôi, nghe tiếng nước reo ục… ục…, Tom nhận ra: Có những thứ tinh túy nhất của cuộc đời bắt buộc phải được đổi bằng Thời Gian. Sự trưởng thành của con người, hay độ dẻo thơm của hạt nếp, đều không thể “đốt cháy giai đoạn”.

“Hội nghị bàn tròn” bên bếp lửa Đêm canh bánh là cơ hội tuyệt vời nhất để kết nối (Connection). Khi Wifi chập chờn hoặc khi mọi người tự nguyện bỏ điện thoại xuống để hơ tay bên lửa ấm, những câu chuyện bắt đầu tuôn ra. Chuyện ngày xửa ngày xưa của Bà. Chuyện làm ăn năm nay của Ba. Chuyện tình yêu của đám trẻ. Ánh lửa làm hồng đôi má và làm ấm cả những trái tim đang nguội lạnh vì xa cách. Trong bóng tối của đêm 28 Tết, những bí mật được sẻ chia, những hiểu lầm được hóa giải. Lửa không chỉ nấu chín bánh. Lửa còn “nấu chín” tình thân.

Món quà gói bằng lá chuối Ngày nay, người ta tặng nhau đủ thứ quà cáp đắt tiền, gói trong hộp giấy sang trọng. Nhưng nhận được một đòn bánh Tét do chính tay gia chủ gói và nấu, cảm giác nó “nặng” lắm. Nặng cái tình. Cầm đòn bánh còn ấm nóng trên tay, lột lớp lá chuối xanh mượt, thấy hạt nếp dẻo quánh ôm lấy nhân đậu mỡ béo ngậy. Ăn một miếng, thấy cả sự vất vả thức đêm hôm của người tặng. Đó là Luxury (Sự xa xỉ) thật sự. Sự xa xỉ không nằm ở giá tiền nguyên liệu. Nó nằm ở việc ai đó đã dành trọn vẹn 12 tiếng cuộc đời họ để làm ra món quà này cho bạn.

Lời nhắn Chủ Nhật: Đêm nay 28 Tết. Nếu nhà bạn có nấu bánh, hãy ra ngồi canh cùng ba mẹ. Đừng trốn trong phòng ngủ. Nếu nhà bạn không nấu, hãy thử chạy xe ra ngoại thành, tìm một quán nước ven đường có nồi bánh, ngồi xuống uống ly trà nóng, ngửi mùi củi lửa. Hoặc đơn giản là thắp một ngọn nến trong phòng, tắt đèn điện, và ngồi tĩnh lặng 10 phút. Hãy để đêm nay trôi qua thật chậm. Vì ngày mai thôi, guồng quay hối hả của 30 Tết sẽ lại cuốn ta đi. Hãy tận hưởng khoảng lặng “đắt giá” này.

The Night Watching the Bánh Tét Pot: Staying Awake Not Due to Insomnia, But to “Keep” Time

Sunday, February 15th, 2026 (28th of the 12th Lunar Month).

Tonight, if you walk around the small alleys in Saigon’s suburbs or return to the countryside, you will encounter flickering fires and the pungent scent of burning wood. Those are families staying up to watch the Bánh Tét (Cylindrical Sticky Rice Cake) or Bánh Chưng (Square Cake) pots. In the era of high-speed 5G, the Bánh Tét pot is a lovely “stubborn” entity. It refuses to be fast. It demands 10 to 12 hours of continuous boiling to be perfectly cooked. And that very “slowness” teaches us priceless lessons of Wisdom.

The Power of Waiting We are used to 3-minute instant noodles, 30-second espresso. We lose patience when the red light lasts more than 60 seconds. But before the cake pot, we are forced to relearn how to Wait. No app can make the cake cook faster (pressure cookers will ruin the texture). Sitting by the fire, adding boiling water, listening to the bubbling sound glug… glug…, I realize: The most exquisite things in life must be exchanged for Time. Human maturity, or the stickiness of rice grains, cannot “skip steps.”

The “Round Table” by the Fire The night of watching the cake is the best opportunity for Connection. When the Wifi is spotty or when everyone voluntarily puts down their phones to warm their hands by the fire, stories begin to flow. Grandma’s tales of “once upon a time.” Dad’s business stories of this year. The kids’ love stories. The fire flushes cheeks and warms hearts grown cold from distance. In the darkness of the 28th night of Tet, secrets are shared, misunderstandings are resolved. Fire doesn’t just cook the cake. Fire “cooks” family bonds.

The Gift Wrapped in Banana Leaves Today, people give each other all sorts of expensive gifts wrapped in fancy paper boxes. But receiving a Bánh Tét wrapped and cooked by the host’s own hands feels “heavy.” Heavy with affection. Holding the still-warm cake, peeling back the smooth green banana leaf, seeing the sticky rice hugging the rich fatty mung bean filling. Eating a piece, you taste the hard work of the giver staying up all night. That is true Luxury. Luxury doesn’t lie in the price of ingredients. It lies in the fact that someone spent a full 12 hours of their life making this gift for you.

Sunday Note: Tonight is the 28th of Tet. If your family is cooking cakes, go sit and watch with your parents. Don’t hide in your bedroom. If your family isn’t cooking, try riding to the suburbs, find a roadside stall with a boiling pot, sit down for hot tea, and smell the wood smoke. Or simply light a candle in your room, turn off the electric lights, and sit in silence for 10 minutes. Let tonight pass very slowly. Because tomorrow, the frantic rush of the 30th of Tet will sweep us away again. Enjoy this “expensive” pause.

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes