Thứ Năm, ngày 19/02/2026 (Mùng 3 Tết).
Sáng nay, Tom nhận được tin nhắn của nhóm bạn cấp 3: “9h tập trung đi thăm thầy Hùng chủ nhiệm nhé!”. Dù năm nay Tom đã hơn 30, công việc bận rộn trăm bề, nhưng tin nhắn ấy vẫn có sức nặng lạ kỳ. Nó kéo Tom ra khỏi chiếc giường êm ái để khoác áo chỉnh tề, đi đến ngôi nhà nhỏ trong hẻm sâu, nơi có người thầy già đang đợi.
Cỗ máy thời gian mang tên “Em chào Thầy ạ!” Có một phép màu xảy ra ngay tại cửa nhà Thầy. Ngoài kia, bạn có thể là Giám đốc, là Trưởng phòng, là người thét ra lửa. Nhưng khi bước qua cánh cổng sắt rỉ sét ấy, cúi đầu khoanh tay: “Dạ, tụi em chào Thầy ạ!”, bỗng nhiên mọi danh vọng, địa vị rơi rụng hết. Bạn trở lại nguyên hình là một cậu học trò nghịch ngợm của 15 năm trước. Thầy ngồi đó, tóc bạc hơn, mắt nheo hơn, rót trà mời “đám trẻ”. Thầy không hỏi: “Lương tháng bao nhiêu?”, “Lên chức chưa?”. Thầy hỏi: “Dạo này con sống vui không?”, “Gia đình yên ấm cả chứ?”. Câu hỏi của Thầy kéo ta về mặt đất, nhắc ta nhớ rằng: Trước khi thành Danh, ta phải thành Nhân. Và cái gốc của con người cuối cùng vẫn là sự An Yên trong tâm hồn.

Bài học không có trong giáo án Ngày xưa, Thầy dạy Toán, Lý, Hóa. Những công thức ấy giờ có thể ta đã quên sạch. Nhưng ngày Mùng 3 Tết, ngồi bên chén trà mạn, Thầy dạy ta bài học về Sự Thanh Thản. Nhìn cách Thầy nâng niu chậu mai già trước hiên, cách Thầy cười hiền hậu dù cuộc sống nhà giáo về hưu còn nhiều thiếu thốn, ta thấy mình thật nhỏ bé. Chúng ta mải mê chạy theo KPI, theo deadline mà quên mất cách sống ung dung tự tại. Thầy chính là một pho sách sống (Living Book) về triết lý “Tri túc” (Biết đủ) mà không trường đại học nào dạy bạn.
Mở rộng định nghĩa “Người Thầy” Mùng 3 Tết Thầy, không chỉ dành cho những người cầm phấn. Trong hành trình trưởng thành, chúng ta gặp vô số “Người Thầy” không bục giảng.
- Đó là người sếp đầu tiên đã khắt khe để rèn ta vào nề nếp.
- Đó là người đã từng lừa dối ta, dạy ta bài học về sự cẩn trọng.
- Đó là cuốn sách hay đã thay đổi tư duy của ta.
- Và thậm chí, đó là những thất bại đau đớn giúp ta mạnh mẽ hơn. Hôm nay, hãy dành một phút để thầm cảm ơn tất cả những “Người Thầy” ấy. Vì nhờ có họ mài giũa, mới có một phiên bản Tom (và Bạn) trưởng thành, vững chãi của ngày hôm nay.
Lời nhắn Mùng 3: Nếu bạn còn may mắn có thầy cô cũ để về thăm, hãy đi đi. Đừng hẹn “năm sau”. Vì tóc Thầy không còn xanh mãi để đợi ta. Nếu không thể đi, hãy nhấc máy gọi một cuộc điện thoại. Hoặc đơn giản hơn, hãy ngồi tĩnh lặng, nhớ về một bài học quý giá nhất mà cuộc đời đã dạy bạn, và thầm nói lời: “Cảm ơn”. Sự Biết Ơn (Gratitude) chính là bài học vỡ lòng quan trọng nhất của một đời người.

The 3rd Day of Tet (Teacher’s Day): When Graying “Children” Return to Find the Old Chalk Dust
Thursday, February 19th, 2026 (3rd Day of Lunar New Year).
This morning, I received a text from my high school group chat: “9 AM, gather to visit Mr. Hung, our homeroom teacher!” Even though I’m over 30 now, busy with a thousand things, that message still held a strange weight. It pulled me out of my warm bed to dress neatly and head to a small house in a deep alley, where an old teacher was waiting.
The Time Machine Called “Hello, Teacher!” A magic trick happens right at the Teacher’s gate. Out there, you might be a Director, a Manager, someone powerful. But stepping through that rusty iron gate, bowing with folded arms: “Sir, we greet you!”, suddenly all fame and status fall away. You revert to being that mischievous student from 15 years ago. The Teacher sits there, hair grayer, eyes squinting more, pouring tea for the “kids.” He doesn’t ask: “What’s your salary?”, “Have you been promoted?” He asks: “Are you living happily lately?”, “Is your family peaceful?” His questions ground us, reminding us that: Before becoming Successful (Thành Danh), we must become Human (Thành Nhân). And the root of humanity is ultimately Inner Peace.
Lessons Not in the Syllabus Back then, he taught Math, Physics, Chemistry. Those formulas might be long forgotten now. But on the 3rd Day of Tet, sitting over a cup of tea, he teaches us the lesson of Serenity. Watching how he cherishes the old Ochna tree on the porch, how he smiles gently despite the modest life of a retired teacher, I feel so small. We are busy chasing KPIs and deadlines, forgetting how to live freely and leisurely. He is a Living Book on the philosophy of “Contentment” (Tri túc) that no university teaches you.
Expanding the Definition of “Teacher” The 3rd Day of Tet is not just for those holding chalk. In our journey of growth, we meet countless “Teachers” without a podium.
- The first boss who was strict to discipline us.
- The person who deceived us, teaching us the lesson of caution.
- The good book that changed our mindset.
- And even the painful failures that made us stronger. Today, take a minute to silently thank all those “Teachers.” Because thanks to their polishing, there is the mature, solid version of me (and You) today.
New Year’s Note (Mùng 3): If you are lucky enough to still have old teachers to visit, go. Don’t say “next year.” Because the Teacher’s hair won’t stay black forever waiting for us. If you can’t go, pick up the phone and call. Or simpler, sit in silence, recall the most valuable lesson life has taught you, and whisper: “Thank you.” Gratitude is the most important primer lesson of a lifetime.





Leave a comment