Thứ Bảy, ngày 21/02/2026 (Mùng 5 Tết).

Sáng nay ngủ dậy, Tom mở tủ lạnh ra. Một cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt: Những đòn bánh Tét cắt dở, những hộp thịt kho còn lại một nửa, hũ dưa món vơi đi ít nhiều. Khách khứa đã vãn. Những nghi thức cúng kiến đã xong. Giờ là lúc chúng ta bước vào chiến dịch: “Vét” tủ lạnh. Và ngôi sao sáng nhất của chiến dịch này chính là món Bánh Chưng/Bánh Tét chiên.

Bản giao hưởng “Xèo xèo” của sự Phá Cách Suốt mấy ngày Tết, chúng ta ăn bánh chưng luộc, bánh tét mềm. Ngon thì có ngon, nhưng bắt đầu thấy… ngán (ngấy). Mùng 5 là lúc sự “nổi loạn” lên ngôi. Cắt lát bánh ra, thả vào chảo dầu nóng. Tiếng xèo… xèo… vang lên vui tai. Mùi nếp chiên thơm lừng bay khắp bếp. Miếng bánh thành phẩm có lớp vỏ vàng ruộm, giòn tan, nhưng bên trong nếp vẫn dẻo quánh, nhân đậu xanh nóng hổi bùi bùi. Đó là một sự kết hợp (Texture) hoàn hảo: Ngoài cứng trong mềm. Ăn kèm với chút củ kiệu chua ngọt hay dưa món mặn mặn để “giải ngấy”. Tom gọi đó là món ăn của sự Sáng Tạo. Khi cái cũ (bánh thừa) được khoác lên một chiếc áo mới (chiên giòn), nó bỗng trở nên hấp dẫn lạ thường, khiến ta quên luôn cả nỗi lo tăng cân.

Tiệc “Tẩy tủ” (Fridge Cleaning Party) Mùng 5, thay vì rủ bạn bè đi nhà hàng sang trọng (lúc này đã ngán ngẩm sơn hào hải vị), Tom thích rủ mấy đứa bạn thân qua nhà làm tiệc “Tẩy tủ”. Mỗi đứa mang một món đồ ăn thừa của nhà mình qua. Nhà này có giò lụa, nhà kia có lạp xưởng, nhà nọ có khô gà. Chúng ta gom lại, biến tấu thành món mới: Cơm chiên dương châu “thập cẩm”, Gỏi gà xé phay, Bánh mì kẹp chả… Bữa tiệc này không có sự câu nệ, khách sáo. Chỉ có tiếng cười đùa: “Ê cái giò thủ nhà mày ngon nha!”, “Trời ơi sao nhà mày còn nhiều lạp xưởng dữ vậy?”. Chia sẻ đồ ăn thừa (Leftovers) chính là chia sẻ sự thân tình. Chúng ta giúp nhau “giải quyết” tồn kho để cùng nhau nhẹ gánh bước vào ngày đi làm sắp tới.

Triết lý “Không lãng phí” (Zero Waste) Ăn đồ thừa không phải là bần tiện. Đó là sự Trân Trọng. Người nông dân mất 4 tháng để trồng lúa nếp. Mẹ mất 12 tiếng để nấu nồi bánh. Vứt bỏ một miếng bánh mốc là vứt bỏ mồ hôi công sức của bao người. Việc chúng ta cố gắng biến tấu, chế biến lại để ăn cho hết, chính là lòng biết ơn sâu sắc nhất đối với thực phẩm. Khi tủ lạnh sạch bong, lòng ta cũng nhẹ nhõm. Ta đã hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm với mùa Tết này: Đã đón nhận hân hoan, và đã “gói ghém” gọn gàng.

Lời nhắn Mùng 5: Hôm nay, đừng ngại vào bếp làm món bánh chưng chiên “huyền thoại”. Pha một ấm trà nóng thật đậm để uống kèm (cho tiêu mỡ). Vừa ăn miếng bánh giòn rụm, vừa lên kế hoạch giảm cân cho tuần sau. Đó là một cái kết “ngọt ngào” (và hơi béo một chút) cho chuỗi ngày ăn chơi thả ga. Ăn nốt hôm nay thôi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu “healthy” lại nhé!

The 5th Day Fridge “Rescue”: Crispy Fried Sticky Rice Cake & A Greasy Farewell

Saturday, February 21st, 2026 (5th Day of Lunar New Year).

Waking up this morning, I opened the fridge. A familiar sight struck my eyes: Half-cut Bánh Tét logs, boxes of half-eaten braised pork, jars of pickled veggies slightly depleted. The guests are gone. The worship rituals are finished. Now is the time to enter the campaign: “Clear” the Fridge. And the brightest star of this campaign is Fried Bánh Chưng / Bánh Tét.

The Sizzling Symphony of Rebellion For days, we ate boiled Bánh Chưng, soft Bánh Tét. It was good, but we started to feel… cloyed (ngán). The 5th Day is when “rebellion” takes the throne. Slice the cake, drop it into the hot oil pan. The sizzle… sizzle… sound is delightful. The scent of fried sticky rice fills the kitchen. The resulting piece has a golden, crispy crust, but inside the rice is still sticky and soft, the mung bean filling hot and creamy. It is a perfect texture combination: Crunchy outside, soft inside. Served with some sweet and sour scallion heads (củ kiệu) or savory pickles to “cut the grease.” I call it the dish of Creativity. When the old (leftover cake) puts on a new coat (fried crispy), it suddenly becomes strangely attractive, making us forget the fear of gaining weight.

The “Fridge Cleaning” Party On the 5th Day, instead of inviting friends to fancy restaurants (we are tired of delicacies by now), I like to invite close friends over for a “Fridge Cleaning” party. Each brings a leftover dish from their home. This house has pork roll (giò lụa), that house has Chinese sausage (lạp xưởng), the other has dried chicken. We gather them, transform them into new dishes: “Deluxe” fried rice, Shredded chicken salad, Banh mi with pork roll… This party has no formality. Just laughter: “Hey, your family’s head cheese is delicious!”, “Omg, why do you still have so much sausage left?” Sharing leftovers is sharing intimacy. We help each other “resolve” inventory to lighten the load before returning to work.

The Philosophy of Zero Waste Eating leftovers is not being stingy. It is Cherishing. Farmers spent 4 months growing glutinous rice. Mom spent 12 hours cooking the cake pot. Throwing away a moldy piece of cake is throwing away the sweat and effort of many people. Trying to transform and consume it all is the deepest gratitude towards food. When the fridge is spotless, our hearts feel light. We have fully completed our responsibility to this Tet season: Received with joy, and “wrapped up” neatly.

New Year’s Note (Mùng 5): Today, don’t hesitate to cook the “legendary” fried Bánh Chưng. Brew a pot of very strong hot tea to drink with it (to aid digestion). Eating the crispy cake while planning your weight loss for next week. That is a “sweet” (and slightly fatty) ending to the days of indulgence. Eat up today, tomorrow we will start being “healthy” again!

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes