Chủ Nhật, ngày 22/02/2026 (Mùng 6 Tết).

Chiều nay, Tom đang kẹt xe ở cửa ngõ thành phố. Nhìn xung quanh, trên những chiếc xe máy lấm lem bùn đất, hay trong cốp những chiếc xe hơi, thứ phổ biến nhất không phải là vali quần áo. Đó là những chiếc Thùng Xốp dán băng keo chằng chịt, những bao tải gạo, và những buồng chuối, túi rau treo lủng lẳng. Sài Gòn đón những đứa con trở về không phải bằng sự hào nhoáng, mà bằng cái mùi mắm, mùi cá khô nồng nàn tỏa ra từ những hành lý ấy.

“Mang đi con, lên trển không có mà mua!” Trước giờ Tom lên xe, cuộc chiến “nhét đồ” của Mẹ luôn diễn ra căng thẳng. Tom: “Thôi Mẹ ơi, Sài Gòn cái gì cũng có, mang chi cho nặng!” Mẹ: “Ở trển toàn đồ thuốc không à. Cầm chục trứng gà ta lên mà ăn cho bổ. Cầm hũ dưa này lên ăn giải ngấy. Con gà này tao làm sạch rồi, bỏ tủ đông ăn dần…” Và thế là, dù đi xe máy hay xe hơi, chúng ta đều quay lại thành phố với một chiếc xe “quá tải”. Nhưng bạn biết không, thứ làm chiếc xe nặng không phải là con gà hay bao gạo. Thứ nặng nhất là Nỗi lo của Mẹ. Mẹ sợ con lên phố bận rộn ăn uống qua loa. Mẹ sợ con tốn tiền mua đồ đắt đỏ. Chiếc thùng xốp ấy là “Gói viện trợ” (Care Package) để Mẹ yên tâm rằng, dù không ở bên cạnh, Mẹ vẫn đang nuôi con ăn từng bữa.

Cú hẫng hụt của chiều Mùng 6 (Post-Tet Blues) Về đến phòng trọ hay căn hộ, đặt cái thùng xốp xuống, tự nhiên một cảm giác hụt hẫng ập đến. Mới sáng nay còn nghe tiếng gà gáy ở quê, giờ đã nghe tiếng còi xe inh ỏi. Mới hôm qua còn là đứa con nít được ba mẹ lo từng miếng ăn, giờ lại trở thành “người lớn” phải lo cơm áo gạo tiền. Căn phòng vắng lặng, lạnh lẽo sau mấy ngày bỏ trống. Đừng trốn tránh cảm giác này. Nó là minh chứng cho việc bạn đã có một cái Tết thật ấm áp. Vì có Hạnh phúc nên mới có Tiếc nuối.

Bật công tắc “Người Lớn” (Switch On) Thay vì nằm dài than thở “Hết Tết rồi”, Tom chọn cách Kích hoạt lại cuộc sống (Reset) ngay tối nay.

  • Khui thùng xốp ra. Xếp trứng vào khay, bỏ thịt vào ngăn đông, xếp rau vào ngăn mát. Cái tủ lạnh đầy ắp đồ quê sẽ là động lực để bạn nấu ăn trong tuần tới.
  • Bỏ bộ đồ dính bụi đường vào máy giặt.
  • Ủi sẵn chiếc áo sơ mi phẳng phiu cho cuộc họp sáng mai. Hành động sắp xếp lại đồ đạc chính là sắp xếp lại tâm trí. Chúng ta mang tình yêu của gia đình (trong những chiếc thùng xốp) lên phố không phải để cất đi, mà để biến nó thành năng lượng (Fuel). Để ngày mai, khi bước vào văn phòng, ta có đủ sức mạnh để chiến đấu cho một năm rực rỡ, để Tết năm sau lại mang về cho Mẹ những niềm vui lớn hơn.

Lời nhắn Mùng 6: Tối nay, sau khi dọn dẹp xong xuôi. Hãy gọi điện về cho Ba Mẹ: “Con tới nơi an toàn rồi. Đồ ăn Mẹ gói còn tươi nguyên.” Một câu nói đó thôi là Ba Mẹ ngủ ngon. Và bạn cũng hãy ngủ sớm. Đừng thức khuya lướt điện thoại luyến tiếc Tết nữa. Tết đã hoàn thành sứ mệnh của nó: Sạc đầy pin cho bạn. Giờ là lúc bạn phải chạy. Chúc mừng năm mới, và chúc mừng ngày trở lại!

The Luggage Back to the City: The “Love-Heavy” Styrofoam Boxes & Switching to Adult Mode

Sunday, February 22nd, 2026 (6th Day of Lunar New Year).

This afternoon, I’m stuck in traffic at the city gateway. Looking around, on the mud-splattered motorbikes or in the trunks of cars, the most common item isn’t suitcases of clothes. It is the Styrofoam Boxes taped shut, sacks of rice, and bunches of bananas or bags of vegetables hanging loose. Saigon welcomes its returning children not with glitz, but with the pungent smell of fish sauce and dried fish radiating from that luggage.

“Take it, son, you can’t buy this up there!” Before I got on the vehicle, Mom’s “stuffing war” was tense. Me: “Stop Mom, Saigon has everything, why carry so much weight!” Mom: “Up there it’s all chemical-laden food. Take these dozen free-range eggs for nutrition. Take this jar of pickles. I cleaned this chicken, freeze it and eat gradually…” And so, whether by bike or car, we all return to the city with an “overloaded” vehicle. But you know, what makes the vehicle heavy isn’t the chicken or the rice sack. The heaviest thing is Mom’s Worry. She fears her child in the city is too busy to eat well. She fears her child wasting money on expensive food. That styrofoam box is a “Care Package” so Mom can rest assured that, even apart, she is still feeding her child every meal.

The Drop of the 6th Afternoon (Post-Tet Blues) Arriving at the rental room or apartment, putting down the styrofoam box, suddenly a feeling of emptiness hits. Just this morning I heard roosters crowing in the countryside, now I hear honking horns. Yesterday I was a child cared for by parents, now I’m back to being an “adult” worrying about livelihood. The room is quiet and cold after days of vacancy. Don’t hide from this feeling. It proves you had a warm Tet. Because there was Happiness, there is Regret.

Switch On “Adult Mode” Instead of lying down complaining “Tet is over,” I choose to Reset Life tonight.

  • Open the box. Put eggs in the tray, meat in the freezer, veggies in the crisper. The fridge full of countryside food will motivate you to cook next week.
  • Put dusty clothes in the washing machine.
  • Iron a crisp shirt for tomorrow’s meeting. Organizing things is organizing the mind. We bring family love (in those styrofoam boxes) to the city not to store it, but to turn it into Fuel. So that tomorrow, stepping into the office, we have enough strength to fight for a brilliant year, to bring Mom even greater joys next Tet.

New Year’s Note (Mùng 6): Tonight, after cleaning up. Call your parents: “I arrived safely. The food Mom packed is still fresh.” Just that sentence lets them sleep well. And you should sleep early too. Don’t stay up late scrolling through phones missing Tet. Tet has fulfilled its mission: Recharging your battery. Now is the time to run. Happy New Year, and Happy Return!

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes