Thứ Ba, ngày 24/02/2026 (Mùng 8 Tết).
Chiều nay, nếu Tom đi ngang qua con đường Mai Thị Lựu nhỏ bé ở Đa Kao, Tom sẽ thấy một cảnh tượng choáng ngợp. Dòng người đông nghịt, xe cộ nhích từng chút một. Họ đang đổ về Chùa Ngọc Hoàng (Phước Hải Tự) – một trong những viên ngọc di sản quý giá nhất của Sài Gòn.
Kiệt tác của màu sắc và bóng tối (Heritage) Bước qua cánh cổng tam quan rêu phong, ta như lạc vào một thế giới khác. Chùa Ngọc Hoàng không lộng lẫy vàng son như những ngôi chùa mới xây. Nó mang vẻ đẹp của Màu Thời Gian. Đó là màu gạch nung đỏ sẫm đã ngả màu trầm mặc. Là những bức tượng bằng giấy bồi (papier-mâché) sống động đến gai người – một kỹ thuật điêu khắc đỉnh cao đã gần như thất truyền. Ánh sáng trong chùa rất lạ. Nó le lói từ những giếng trời (thiên tỉnh), xuyên qua làn khói hương dày đặc, tạo nên những luồng sáng huyền ảo (Tyndall effect). Đứng ở đó, Tom cảm thấy như mình đang đứng trong một bức tranh sơn dầu cổ điển. Mọi tiếng ồn ào phố thị bị bỏ lại sau lưng, chỉ còn lại sự uy nghiêm và tĩnh lặng của các vị thần.

Những lời cầu nguyện đẫm mồ hôi (Life’s Breath) Hôm nay là ngày Vía Trời, người ta đến đây đông lắm. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mắt cay xè vì khói. Nhưng lạ thay, không ai than vãn, không ai xô đẩy. Tom nhìn thấy một đôi vợ chồng trẻ đang quỳ trước tượng Kim Hoa Thánh Mẫu, tay nắm chặt tay nhau, mắt rưng rưng cầu xin một mụn con. Tom nhìn thấy một bà cụ lưng còng, run rẩy châm dầu vào ngọn đèn dược sư để cầu sức khỏe cho cháu mình. Ở đây, Đức Tin hiện lên trần trụi và chân thành nhất. Không ai cầu xin trúng số hay giàu sang vô lý. Họ chỉ cầu những điều cơ bản nhất của kiếp người: Được làm cha mẹ, được khỏe mạnh, được bình an. Những lời thì thầm lẫn trong tiếng chuông, tiếng gõ mõ tạo nên một bản hòa âm của hy vọng. Giữa cuộc sống Sài Gòn hối hả, đây là nơi con người ta sống chậm lại và sống thật nhất với nỗi lòng mình.
Hồ Rùa và bài học về sự “Buông Xả” Sau khi lễ xong, ai cũng ghé ra hồ phóng sinh ở sân trước. Nhìn hàng trăm con rùa đang chậm rãi bò, hay những con cá trê đang quẫy nước, lòng người tự nhiên nhẹ bẫng. Người ta phóng sinh không chỉ để tích đức. Mà là để tập Buông. Buông một con cá về với nước, cũng là buông những phiền muộn, lo âu của năm cũ trôi đi. Đứng tựa vào lan can hồ, ngắm nhìn những tàn tro vàng mã bay lất phất như cánh bướm, Tom nhận ra: Di sản không phải là những bức tường gạch vô tri. Di sản là cái “Hồn” của nơi chốn, là nơi hàng trăm năm qua đã ôm ấp và xoa dịu biết bao nhiêu kiếp người Sài Gòn.
Lời nhắn Thứ Ba: Tối nay hoặc sáng mai (Mùng 9), nếu bạn không ngại đông đúc, hãy ghé Chùa Ngọc Hoàng. Đừng đi để check-in. Hãy đi để ngắm nhìn kiến trúc tuyệt đẹp của người xưa. Và để thắp một nén nhang (chỉ một nén thôi) gửi lên Trời xanh những ước vọng thiện lành nhất của bạn cho năm Bính Ngọ. Giữa làn khói mờ ảo đó, biết đâu bạn sẽ tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng mình.

The Jade Emperor Pagoda on the 8th Day: Where Incense Smoke “Draws” Green Hopes
Tuesday, February 24th, 2026 (8th Day of Lunar New Year).
This afternoon, if you pass by the small Mai Thi Luu street in Da Kao, you will see an overwhelming sight. Crowds of people, traffic inching along. They are flocking to the Jade Emperor Pagoda (Chùa Ngọc Hoàng / Phước Hải Tự) – one of Saigon’s most precious heritage gems.
Masterpiece of Color and Shadow (Heritage) Stepping through the mossy three-arched gate, we enter another world. The Jade Emperor Pagoda isn’t glittering with gold like newly built temples. It bears the beauty of the Color of Time. It is the dark red of fired bricks that have settled into silence. It is the statues made of papier-mâché, vivid enough to give you chills – a pinnacle sculpting technique that is nearly lost. The light inside the temple is unique. It flickers from the skylights (thiên tỉnh), piercing through thick incense smoke, creating mystical shafts of light (Tyndall effect). Standing there, I feel like I’m inside a classical oil painting. All city noise is left behind, leaving only the majesty and silence of the gods.
Sweat-Soaked Prayers (Life’s Breath) Today is the Jade Emperor’s Festival (Vía Trời), so it is very crowded. Sweat soaks the backs of shirts. Eyes sting from the smoke. But strangely, no one complains, no one pushes. I see a young couple kneeling before the Goddess of Fertility (Kim Hoa Thánh Mẫu), holding hands tightly, tearfully praying for a child. I see an old woman with a bent back, trembling as she pours oil into the Medicine Buddha’s lamp to pray for her grandchild’s health. Here, Faith appears most naked and sincere. No one prays for lottery wins or unreasonable riches. They only pray for the most basic human needs: To become parents, to be healthy, to be safe. Whispers blending with the sound of bells and wooden fish create a symphony of hope. Amidst the hustle of Saigon, this is where people slow down and live truest to their hearts.
The Turtle Pond and the Lesson of “Letting Go” After the ritual, everyone stops by the release pond in the front courtyard. Watching hundreds of turtles crawling slowly, or catfish splashing, the heart feels incredibly light. People release animals not just to accumulate merit. But to practice Letting Go. Releasing a fish back to the water is also releasing the sorrows and worries of the old year. Leaning against the pond railing, watching the ashes of votive papers fluttering like butterflies, I realize: Heritage is not lifeless brick walls. Heritage is the “Soul” of a place, a place that for hundreds of years has embraced and soothed countless lives in Saigon.
New Year’s Note (Mùng 8): Tonight or tomorrow morning (Mùng 9), if you don’t mind the crowd, visit the Jade Emperor Pagoda. Don’t go just to check-in. Go to admire the exquisite architecture of the ancients. And to light an incense stick (just one) to send your kindest wishes to the Blue Sky for the Year of the Horse. Amidst that hazy smoke, perhaps you will find the answer to the worries in your heart.





Leave a comment