Thứ Bảy, ngày 28/02/2026 (Ngày cuối tháng 2).
Sáng nay, Tom ra hiên nhà tưới cây. Chậu mai vàng rực rỡ của mùng 1 giờ chỉ còn lác đác vài bông muộn. Dưới gốc cây, một thảm cánh hoa vàng rụng rơi lả tả. Nhiều người nhìn cảnh này sẽ thấy buồn, thấy tiếc: “Hết Tết thật rồi!”. Nhưng Tom lại thấy đó là khoảnh khắc đẹp nhất, thiêng liêng nhất của mùa Xuân.
Định luật bảo toàn của Nhựa Sống Tại sao hoa phải rụng? Vì nếu hoa cứ nở mãi, cây sẽ kiệt sức mà chết. Hoa phải rụng đi để nhường nhựa sống nuôi lá, nuôi cành. Những cánh mai vàng rơi xuống đất không phải là kết thúc. Nó hóa thành đất, thành phân bón, để nuôi dưỡng cho những chồi non xanh mướt đang nhú lên mạnh mẽ. Cuộc đời và sự nghiệp của chúng ta cũng y hệt như vậy. Những cuộc vui, những ly rượu mừng, những lời chúc tụng (giai đoạn “Hoa”) đã xong nhiệm vụ của nó. Giờ là lúc chúng ta để nó trôi qua (Buông), để tập trung năng lượng vào công việc, vào những dự án mới, vào những đêm thức trắng chạy deadline (giai đoạn “Lá”). Đừng tiếc hoa tàn. Vì chỉ có lá xanh mới quang hợp được ánh mặt trời để tạo ra hoa trái cho mùa sau.

Nghi thức “Gỡ bỏ” (Un-decorating) Chiều nay, Tom sẽ làm một việc cần nhiều can đảm: Gỡ bỏ những dây đèn nhấp nháy, tháo những câu đối đỏ, cất những khay mứt vào tủ. Căn nhà bỗng nhiên trở nên trống trải, rộng thênh thang. Cái cảm giác trống trải đó có thể làm ta hụt hẫng một chút. Nhưng hãy nhìn sâu hơn: Đó là Khoảng Trống (Space) của sự Sẵn Sàng. Một căn phòng quá nhiều đồ trang trí sẽ không có chỗ cho những ý tưởng mới. Khi ta dọn dẹp sạch sẽ những dư âm của hội hè, ta đang dọn dẹp tâm trí mình. Ta trả lại cho mình một “tờ giấy trắng” tinh khôi để bắt đầu viết lên đó những chương mới của năm 2026. Sự trống trải hôm nay chính là lời mời gọi cho sự Lấp Đầy của ngày mai.
Xin chào Tháng Ba – Tháng của “Những chú Ong” Tháng Giêng là tháng của Bướm (rong chơi). Tháng Ba là tháng của Ong (cần mẫn). Tạm biệt tháng 2 không phải là một lời chia tay buồn bã. Đó là một lời hẹn ước. Chúng ta cất đi niềm vui của sự Thụ Hưởng (Enjoyment) để khoác lên mình niềm vui của sự Cống Hiến (Contribution). Ngày mai, khi thức dậy, chúng ta không còn hỏi: “Hôm nay đi chơi đâu?”. Mà chúng ta sẽ hỏi: “Hôm nay mình sẽ tạo ra giá trị gì?”. Và tin Tom đi, cảm giác hoàn thành một công việc khó khăn nó còn “phê” hơn cả cảm giác ăn một miếng bánh chưng ngon.
Lời nhắn Cuối Tháng 2: Tối nay, hãy dành một phút tĩnh lặng để nhìn lại 28 ngày vừa qua. Cảm ơn Tháng 2 đã cho ta sự nghỉ ngơi, sự đoàn viên, và những “cú hích” tâm linh đầy năng lượng. Bây giờ, hãy hít một hơi thật sâu. Thở ra nhẹ nhàng, thổi bay đi những hạt bụi cuối cùng của sự lười biếng. Tháng 3 đang đợi ngoài cửa. Tháng 3 không hứa hẹn sự nhàn hạ. Nó hứa hẹn mồ hôi. Nhưng chính trong mồ hôi, chúng ta mới tìm thấy phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.

Tạm biệt Tháng Giêng. Chào quyết tâm!
Farewell February: When the Golden Ochna Petal Falls, the “Bud” of Career Begins to Sprout
Saturday, February 28th, 2026 (Last Day of February).
This morning, I went out to the porch to water the plants. The golden Ochna tree, brilliant on the 1st, now holds only a few late blooms. Under the tree lies a carpet of fallen yellow petals. Many seeing this scene would feel sad, regretful: “Tet is really over!” But I see it as the most beautiful, sacred moment of Spring.
The Law of Conservation of Vitality Why must flowers fall? Because if flowers bloom forever, the tree will exhaust itself and die. Flowers must fall to yield sap for nourishing leaves and branches. Those golden petals falling to the ground are not an end. They turn into soil, into fertilizer, to nourish the lush green buds sprouting vigorously. Our lives and careers are exactly the same. The parties, the toasts, the wishes (the “Flower” phase) have done their job. Now is the time to let them go (Release), to focus energy on work, on new projects, on sleepless nights chasing deadlines (the “Leaf” phase). Don’t regret the fading flowers. Because only green leaves can photosynthesize sunlight to create fruit for the next season.
The Ritual of “Un-decorating” This afternoon, I will do something requiring courage: Taking down the twinkling lights, removing the red couplets, storing the jam trays in the cupboard. The house suddenly becomes empty, vastly spacious. That feeling of emptiness might make us feel a bit lost. But look deeper: It is the Space of Readiness. A room too full of decorations has no room for new ideas. When we clean up the echoes of the festivities, we are cleaning up our minds. We return to ourselves a pristine “white sheet” to start writing the new chapters of 2026. Today’s emptiness is an invitation for tomorrow’s Fulfillment.
Hello March – The Month of the “Bees” January (Lunar) is the month of Butterflies (wandering). March is the month of Bees (diligence). Goodbye February is not a sad farewell. It is a promise. We put away the joy of Enjoyment to put on the joy of Contribution. Tomorrow, when we wake up, we no longer ask: “Where are we going to play today?” Instead, we ask: “What value will I create today?” And believe me, the feeling of finishing a hard job is even more satisfying than eating a delicious piece of sticky rice cake.
End of February Note: Tonight, take a minute of silence to look back at the past 28 days. Thank February for the rest, the reunion, and the energetic spiritual “nudges.” Now, take a deep breath. Exhale gently, blowing away the last dust of laziness. March is waiting outside the door. March doesn’t promise leisure. It promises sweat. But it is in sweat that we find the most brilliant version of ourselves.
Goodbye February. Hello Determination!





Leave a comment