Thứ Năm, ngày 19/03/2026.
Sài Gòn có một “đặc sản” nội thất không nơi nào có: Chiếc ghế nhựa xanh đỏ. Bạn có thể thấy một ông giám đốc đi xe hơi tiền tỷ, bước xuống ngồi chễm chệ trên chiếc ghế nhựa giá 15 ngàn, xì xụp tô hủ tiếu gõ bên cạnh một anh xe ôm. Tại sao họ không chọn nhà hàng máy lạnh? Tại sao họ thích “hành xác” ngoài vỉa hè nóng nực?
Quyền lực của sự “Bình Đẳng” (Equality) Trong phòng họp, cái ghế da to nhất dành cho Sếp. Cái ghế nhỏ hơn dành cho nhân viên. Chiều cao cái ghế phân định quyền lực. Nhưng ra vỉa hè, mọi chiếc ghế nhựa đều cao bằng nhau (khoảng 25cm). Khi ngồi xuống cái ghế đó, mọi danh phận, địa vị, giàu nghèo… đều bị xóa nhòa. Chỉ còn lại những con người đang đói bụng và khát nước. Cái tư thế “đầu gối quá tai” ấy, lạ thay, lại làm người ta dễ mở lòng. Vì khi hạ trọng tâm xuống thấp, cái “Tôi” cũng tự động hạ xuống. Không ai phải ngước nhìn ai. Chúng ta nhìn ngang hàng. Và đó là lúc những cuộc trò chuyện chân thật nhất bắt đầu.

Kết nối không biên giới (Open Connection) Ngồi ghế nhựa là ngồi giữa trời đất. Không có vách ngăn, không có cửa kính cách âm. Bạn nghe thấy tiếng rao hàng, tiếng xe máy, tiếng cười đùa của bàn bên cạnh. Bạn dễ dàng bắt chuyện với người lạ: “Anh ơi cho xin miếng ớt!”, “Cô ơi tính tiền bàn này!”. Cái không khí ồn ào, xô bồ ấy chính là Nhịp đập của cuộc sống (Pulse of Life). Người Sài Gòn sợ sự im lặng cô đơn của bốn bức tường hơn là sợ tiếng ồn. Ngồi ghế nhựa là cách họ chạm vào dòng chảy của xã hội, để thấy mình không lẻ loi.
“Street Smart” – Sự khôn ngoan đường phố Tom học được nhiều bài học kinh doanh từ những buổi ngồi ghế nhựa hơn là từ sách vở. Ngồi đó, quan sát cách bà chủ quán nhớ tên từng khách hàng, cách cô phục vụ bưng 4 tô phở một lúc mà không đổ, cách họ xử lý khi khách phàn nàn… Đó là những bậc thầy về Quản trị vận hành (Operations) và Chăm sóc khách hàng (Customer Service) thực chiến nhất. Đừng khinh thường vỉa hè. Vỉa hè là trường đại học lớn nhất của người Việt.
Lời nhắn Thứ Năm: Chiều nay tan làm, hãy rủ đồng nghiệp ra một quán vỉa hè. Kéo cái ghế nhựa lại gần nhau. Gọi vài chai bia hoặc ly trà đá. Bạn sẽ thấy, những vấn đề bế tắc trong văn phòng bỗng nhiên được giải quyết nhẹ tênh giữa tiếng gió trời và tiếng lách cách của ly tách va vào nhau. Hạ mình xuống thấp một chút, bạn sẽ thấy cuộc đời rộng mở hơn nhiều.

The Sidewalk Plastic Stool: Why “Lowering” Ourselves Brings Us Closer?
Thursday, March 19th, 2026.
Saigon has a unique furniture specialty: The blue and red plastic stool. You can see a director driving a billion-dong car, stepping down to sit on a 15k plastic stool, slurping noodles next to a motorbike taxi driver. Why don’t they choose air-conditioned restaurants? Why do they like “suffering” on the hot sidewalk?
The Power of Equality In the meeting room, the biggest leather chair is for the Boss. Smaller chairs for employees. Chair height defines power. But on the sidewalk, every plastic stool is the same height (about 25cm). Sitting on that stool, all titles, status, wealth… are blurred. Only hungry and thirsty humans remain. That “knees above ears” posture, strangely, makes people open up. Because when you lower your center of gravity, the “Ego” automatically lowers too. No one has to look up at anyone. We look eye-to-eye. And that is when the most genuine conversations begin.
Open Connection Sitting on plastic stools means sitting amidst heaven and earth. No partitions, no soundproof glass. You hear street cries, engine noises, laughter from the next table. You easily strike up a conversation with strangers: “Hey bro, pass the chili!”, “Ma’am, bill for this table!” That noisy, chaotic atmosphere is the Pulse of Life. Saigonese fear the lonely silence of four walls more than noise. Sitting on plastic stools is how they touch the flow of society, to feel they are not alone.
“Street Smart” Wisdom I learned more business lessons from plastic stool sessions than from books. Sitting there, observing how the owner remembers every customer’s name, how the waitress carries 4 bowls of Pho at once without spilling, how they handle complaints… They are the masters of practical Operations and Customer Service. Don’t look down on the sidewalk. The sidewalk is the biggest university of the Vietnamese.
Thursday Note: After work today, invite your colleagues to a sidewalk spot. Pull the plastic stools closer. Order a few beers or iced teas. You will see, office deadlocks are suddenly resolved lightly amidst the breeze and the clinking of glasses. Lower yourself a bit, and you will see life open up much wider.





Leave a comment