Chủ Nhật, ngày 22/03/2026.
Sáng Chủ Nhật, thay vì đi mall máy lạnh, Tom rủ bạn leo lên những chung cư cũ kỹ như Tôn Thất Đạm, Nguyễn Huệ hay Thanh Đa. Nhiều người chê nó bẩn, nó tối, nó lộn xộn. Nhưng với Tom và dân chơi ảnh, đây là những Viện Bảo Tàng Sống.
“Hộp diêm” chứa đựng ngàn mảnh đời Nhìn từ xa, chung cư cũ giống như những chiếc hộp diêm xếp chồng lên nhau. Mỗi ô cửa sổ là một thế giới riêng. Ô này treo lồng chim. Ô kia phơi quần áo đủ màu. Ô nọ có bà cụ đang tưới cây. Sự “lộn xộn” đó tạo nên một kết cấu (Texture) sống động mà không tòa nhà kính chọc trời nào có được. Nó là minh chứng cho sự sống đang cựa quậy, đang thở. Bước vào cầu thang tối om, ngửi mùi nhang trầm, mùi cá kho, nghe tiếng cải lương văng vẳng… Tom thấy mình như đang đi ngược thời gian về Sài Gòn những năm 90.

Sự cộng sinh kỳ lạ (Symbiosis) Điều thú vị nhất là sự biến đổi công năng. Người trẻ Sài Gòn đã “hô biến” những căn hộ cũ nát thành những quán cà phê, tiệm quần áo cực chất (Speakeasy style). Sự đối lập giữa cái vỏ xù xì, rêu phong bên ngoài và cái ruột decor hiện đại, thơm phức mùi cà phê bên trong tạo ra một sức hút ma mị. Ngồi ở ban công chung cư, uống ly cà phê trứng, nhìn xuống phố đi bộ hào nhoáng bên dưới. Ta thấy mình vừa tách biệt, vừa hòa nhập. Một cảm giác “trên cao” đầy thi vị.
Bài học về “Structure” (Kết cấu cuộc đời) Chung cư cũ dạy Tom rằng: Nền móng phải vững thì mới xây được cao.Dù trải qua 50-60 năm mưa nắng, những bức tường vàng ố ấy vẫn đứng vững. Vì người xưa xây dựng rất kỹ (tường dày, trần cao, thoáng khí). Cuộc đời mình cũng vậy. Đừng chạy theo vẻ hào nhoáng bên ngoài (như tòa nhà kính). Hãy tập trung xây cái “nội thất” (kiến thức, sức khỏe) cho thật vững chãi. Để dù thời gian có làm ta già đi, ta vẫn có cái “chất” riêng không thể lẫn vào đâu được.
Lời nhắn Chủ Nhật: Hôm nay, hãy xách máy ảnh (hoặc điện thoại) lên. Tìm một chung cư cũ. Leo bộ lên tầng cao nhất. Chụp một tấm ảnh nhìn xuống thành phố. Bạn sẽ thấy Sài Gòn đẹp theo một cách rất… điện ảnh (Cinematic).

Old Saigon Apartments: Storytelling “Matchboxes” & The Beauty of Chaos
Sunday, March 22nd, 2026.
Sunday morning, instead of going to air-conditioned malls, I invite friends to climb up old apartment buildings like Ton That Dam, Nguyen Hue, or Thanh Da. Many criticize them for being dirty, dark, and messy. But for me and photography enthusiasts, these are Living Museums.
“Matchboxes” Holding a Thousand Lives From afar, old apartments look like stacked matchboxes. Each window is a separate world. This one hangs a birdcage. That one dries colorful clothes. Another has an old lady watering plants. That “messiness” creates a vivid Texture that no skyscraper can possess. It is proof of life stirring, breathing. Stepping into the dark staircase, smelling the incense, the braised fish, hearing the faint opera singing… I feel like I’m traveling back in time to 90s Saigon.
Strange Symbiosis The most interesting thing is the functional transformation. Young Saigonese have “transformed” dilapidated apartments into super cool cafes and fashion boutiques (Speakeasy style). The contrast between the rough, mossy shell outside and the modern decor, fragrant coffee smell inside creates a magical attraction. Sitting on the apartment balcony, drinking egg coffee, looking down at the flashy walking street below. We feel both separated and integrated. A poetic “high up” feeling.
Lesson on “Structure” Old apartments teach me: The foundation must be strong to build high. Despite 50-60 years of rain and sun, those yellow-stained walls still stand firm. Because the ancients built very carefully (thick walls, high ceilings, ventilation). My life is the same. Don’t chase the flashy exterior (like glass buildings). Focus on building the “interior” (knowledge, health) to be solid. So that even if time ages us, we still have a unique “substance” that cannot be mistaken.





Leave a comment