Chủ Nhật, ngày 01/02/2026.
Hôm nay là Chủ Nhật đầu tiên của tháng 2. Tom vừa bước ra khỏi một rạp chiếu phim hiện đại ở trung tâm Quận 1. Máy lạnh phà hơi mát rượi, ghế bọc nhung êm ái, và mùi bắp rang bơ thơm lừng. Nhưng lạ thay, giữa cái tiện nghi đó, Tom bỗng thấy… lạnh. Cái lạnh không đến từ nhiệt độ, mà đến từ sự ngăn cách. Ai nấy đều dán mắt vào màn hình điện thoại trước khi đèn tắt. Người ta ngồi cạnh nhau nhưng tâm trí ở những nơi khác nhau.
Bất chợt, hình ảnh một gia đình ba thế hệ tíu tít dắt tay nhau vào rạp làm Tom khựng lại. Nụ cười của họ như một cỗ máy thời gian, kéo Tom ngược về những ngày Tết của tuổi thơ thiếu thốn.

“Rạp chiếu bóng” tại gia của những ngày xưa cũ
Ngày đó, cả làng Tom chỉ có đúng một nhà khá giả là có tivi màu và đầu máy video. Mỗi dịp Tết đến, ngôi nhà ấy biến thành “rạp chiếu bóng” của cả xóm. Chẳng có ghế nệm, chỉ có những dãy ghế gỗ dài xếp san sát. Còn đám con nít tụi Tom thì xí phần ngồi bệt trên những tấm chiếu cói trải dưới nền đất, sát sạt cái màn hình tivi lồi.
Tom vẫn nhớ như in tiếng cuốn băng từ được đút vào đầu máy kêu cái cạch, rồi tiếng rè rè đặc trưng vang lên trước khi hình ảnh hiện ra. Những tuồng cải lương, những bộ phim Hong Kong chưởng bộ… chất lượng hình ảnh nhòe nhoẹt, âm thanh lúc to lúc nhỏ. Nhưng không khí lúc đó thì “nét” vô cùng.

Sự cộng hưởng của cảm xúc
Điều kỳ diệu của cái rạp chiếu bóng chật chội, nóng nực và nồng mùi mồ hôi ấy là Sự Đồng Điệu. Khi nhân vật chính gặp nạn, cả căn nhà nín thở, có bà thím sụt sùi khóc thành tiếng. Khi đến đoạn hài, cả đám con nít lẫn người lớn cười ồ lên, rung chuyển cả mấy thanh xà nhà. Lúc đó, ranh giới giàu nghèo, già trẻ bị xóa nhòa. Chúng tôi không xem phim một mình. Chúng tôi sống cùng một nhịp đập với nhau qua từng thước phim. Cảm giác đó, Tom gọi là Hạnh Phúc.
Mang hơi ấm ngày xưa vào rạp phim hiện đại
Trở lại thực tại năm 2026. Chúng ta không thể (và cũng không nên) chối bỏ sự tiện nghi của hiện đại. Rạp phim bây giờ âm thanh vòm 7.1, màn hình IMAX sắc nét. Nhưng đôi khi, chúng ta vô tình đánh mất sự kết nối.
Nhìn gia đình kia đang chia nhau hộp bắp, Tom nhận ra: Hạnh phúc không nằm ở cái ghế êm hay màn hình rộng. Hạnh phúc nằm ở chỗ chúng ta có đang thực sự “ở đó” cùng nhau hay không. Tết này, nếu bạn đi xem phim cùng gia đình:
- Hãy thử tắt điện thoại sớm hơn một chút.
- Hãy quay sang bàn luận với Ba về tình tiết phim.
- Hãy nắm tay Mẹ khi đến đoạn cảm động.
Đừng để cái lạnh của máy điều hòa làm nguội đi trái tim nóng hổi của ngày Tết.
Lời nhắn Chủ Nhật: Cảm ơn những cuốn băng rè rè ngày xưa đã dạy Tom biết thế nào là niềm vui tập thể. Và cảm ơn những rạp phim hiện đại ngày nay đã cho chúng ta không gian để tiếp nối truyền thống đó, theo một cách tiện nghi hơn, nhưng hy vọng là vẫn đủ đầy yêu thương.
The Old Cinema & The Hissing Tapes: When the Whole Village Cried and Laughed Together
Sunday, February 1st, 2026.
Today is the first Sunday of February. I just walked out of a modern cinema in the center of District 1. The AC blew cool air, the velvet seats were plush, and the smell of popcorn was delightful. But strangely, amidst that comfort, I suddenly felt… cold. The cold didn’t come from the temperature, but from the separation. Everyone was glued to their phone screens before the lights dimmed. People sat next to each other, but their minds were in different places.
Suddenly, the sight of a three-generation family holding hands walking into the theater made me pause. Their smiles acted like a time machine, pulling me back to the Tet days of my deprived childhood.
The Home “Cinema” of Old Days
Back then, in my whole village, only one wealthy family had a color TV and a VCR player. Every Tet, that house transformed into the neighborhood’s “cinema.” There were no cushioned seats, just rows of wooden benches packed together. As for us kids, we claimed the spots on the straw mats spread on the floor, right up close to the convex TV screen.
I still vividly remember the sound of the cassette tape being pushed into the player with a click, then the characteristic hissing sound before the image appeared. The Cải Lương plays, the Hong Kong martial arts films… the image quality was blurry, the sound fluctuated. But the atmosphere was incredibly “sharp.”
The Resonance of Emotion
The magic of that cramped, hot, sweat-smelling cinema was the Harmony. When the main character was in trouble, the whole house held its breath; an auntie would sob audibly. When the comedy scene came, both kids and adults laughed out loud, shaking the roof beams. At that moment, the boundaries between rich and poor, old and young were erased. We weren’t watching the movie alone. We lived the same heartbeat through every frame. That feeling, I call Happiness.
Bringing Old Warmth into Modern Theaters
Back to the reality of 2026. We cannot (and should not) deny modern comforts. Cinemas now have 7.1 surround sound, sharp IMAX screens. But sometimes, we accidentally lose the connection.
Looking at that family sharing a bucket of popcorn, I realized: Happiness doesn’t lie in the soft chair or the wide screen. Happiness lies in whether we are truly “there” together. This Tet, if you go to the movies with your family:
- Try turning off your phone a little earlier.
- Turn to discuss the plot with Dad.
- Hold Mom’s hand during the emotional scenes.
Don’t let the cold of the air conditioner cool down the warm heart of Tet.
Sunday Note: Thank you to the hissing tapes of the past for teaching me what collective joy is. And thank you to the modern cinemas of today for giving us space to continue that tradition, in a more comfortable way, but hopefully still full of love.





Leave a comment