Thứ Ba, ngày 03/02/2026.
Sáng nay, Tom dậy sớm hơn mặt trời. Tom chạy xe máy qua khu Phan Đình Phùng (Phú Nhuận) hay hẻm 330. Ở đó, có những bếp than hồng đã cháy đỏ rực từ… 50 năm trước và chưa bao giờ tắt. Đó là thế giới của Cà Phê Vợt.
Mùi của “Ký Ức hun khói”
Bước vào quán, thứ đầu tiên đón chào bạn không phải là nụ cười của nhân viên, mà là một mùi hương rất đặc biệt. Không phải mùi thơm nồng nàn của Arabica trong máy lạnh. Đó là mùi khét nhẹ của than củi, mùi ngai ngái của chiếc vợt vải đã ngấm cà phê qua hàng vạn lần pha, và mùi béo ngậy của sữa đặc ông Thọ. Tom gọi đó là Mùi của Sài Gòn cũ. Giữa năm 2026 hiện đại, khi mọi thứ đều được lập trình bằng nút bấm điện tử, thì hương vị “thủ công” và có phần “lỗi thời” này lại trở thành một báu vật. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Có những thứ ngon lành nhất định phải được nấu lên từ sự kiên nhẫn của con người, chứ không phải máy móc.

Chiếc “Neo” giữa dòng chảy siết
Hãy quan sát động tác của bác chủ quán. Tay bác cầm chiếc vợt vải dài, nhúng vào siêu nước sôi sùng sục, rồi lại nhấc lên cao cho dòng nước đen nhánh chảy xuống ca nhôm. Động tác ấy cứ lặp đi lặp lại, nhịp nhàng, từ tốn. Bác không quan tâm ngoài kia kẹt xe thế nào. Bác không quan tâm giá vàng đang lên hay xuống. Bác chỉ quan tâm đến việc giữ cho độ nóng của nước vừa đủ để hạt cà phê nở bung ra hết tinh túy. Ngồi nhìn bác pha, lòng Tom tự nhiên tĩnh lại. Ly cà phê vợt trở thành một chiếc Neo (Anchor), giữ cho tâm trí Tom đứng yên một chỗ, không bị cuốn trôi theo dòng chảy cuồn cuộn của những lo toan ngày giáp Tết.
Bài học về sự “Ngấm”
Cà phê pha máy (Espresso) dùng áp suất để ép hạt cà phê ra nước cốt trong 30 giây. Nó nhanh, mạnh, shock (sốc). Còn cà phê vợt dùng nhiệt độ của nước sôi để “ngấm” từ từ qua lớp vải. Vị của nó đầm hơn, hậu vị sâu hơn và lưu luyến lâu hơn trong khoang miệng. Cuộc sống cũng vậy. Chúng ta thường muốn thành công nhanh, muốn giàu nhanh (như Espresso). Nhưng hạnh phúc thực sự, sự trưởng thành thực sự, lại cần thời gian để “ngấm” (như Cà Phê Vợt). Phải trải qua đủ nóng, đủ lạnh, đủ đắng, đủ ngọt, con người ta mới có được cái “hậu vị” sâu sắc của sự Minh Triết.
Lời nhắn Thứ Ba: Hôm nay, nếu cảm thấy quá mệt mỏi vì phải chạy đua với deadline cuối năm. Hãy tấp vào một quán cà phê vợt lề đường. Gọi một ly bạc xỉu nóng. Đừng uống vội. Hãy áp hai lòng bàn tay vào thành ly thủy tinh để cảm nhận hơi ấm. Hít một hơi thật sâu mùi khói than. Và tự nhủ: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chậm lại một nhịp cũng chẳng sao cả.”

Net-Filter Coffee: When Bitter Drops Anchor Us Amidst the Rushing Current
Tuesday, February 3rd, 2026.
This morning, I woke up before the sun. I rode my motorbike through the Phan Dinh Phung area (Phu Nhuan) or the alley 330 (District 11). There, charcoal stoves have been burning red since… 50 years ago and have never been extinguished. That is the world of Net-Filter Coffee (Cà Phê Vợt).
The Scent of “Smoked Memories”
Walking into the shop, the first thing greeting you isn’t a staff member’s smile, but a very distinct scent. It’s not the intense aroma of Arabica in an air-conditioned room. It is the slight smokiness of charcoal, the raw scent of the cloth net that has soaked coffee thousands of times, and the rich creaminess of condensed milk. I call it The Scent of Old Saigon. In the modern year of 2026, when everything is programmed by electronic buttons, this “manual” and somewhat “outdated” flavor becomes a treasure. It reminds us that: Some of the most delicious things must be brewed from human patience, not machines.
The “Anchor” in the Rushing Stream
Watch the movements of the old shop owner. His hand holds the long cloth net, dipping it into the boiling kettle, then lifting it high to let the dark liquid flow down into the aluminum pot. That motion repeats, rhythmically, leisurely. He doesn’t care about the traffic jam outside. He doesn’t care if gold prices are up or down. He only cares about keeping the water temperature just right for the coffee beans to release their essence. Sitting there watching him brew, my mind naturally settles. The cup of net-filter coffee becomes an Anchor, holding my mind in one place, preventing it from being swept away by the torrential flow of pre-Tet worries.
The Lesson of “Soaking”
Machine coffee (Espresso) uses pressure to force coffee beans to yield essence in 30 seconds. It’s fast, strong, shocking. Net-filter coffee uses the heat of boiling water to “soak” slowly through the fabric layers. Its taste is smoother, the aftertaste deeper and lingering longer on the palate. Life is the same. We often want quick success, quick wealth (like Espresso). But true happiness, true maturity, needs time to “soak” (like Net-Filter Coffee). Having gone through enough heat, enough cold, enough bitterness, enough sweetness, only then does a human possess the deep “aftertaste” of Wisdom.
Tuesday Note: Today, if you feel exhausted from racing against year-end deadlines. Pull over at a roadside net-filter coffee shop. Order a hot “Bạc Xỉu” (White Coffee). Don’t drink it in a hurry. Press both palms against the glass to feel the warmth. Take a deep breath of the charcoal smoke. And tell yourself: “Everything will be fine. Slowing down a beat is perfectly okay.”





Leave a comment