Thứ Tư, ngày 04/02/2026.
Sài Gòn có rất nhiều cửa ngõ. Nhưng có một cửa ngõ mà Mùa Xuân thường chọn để “lẻn” vào thành phố sớm nhất, đó là đường thủy. Hôm nay, nếu bạn đứng trên cầu Chà Và nhìn xuống dòng kênh Tàu Hủ, bạn sẽ thấy một cảnh tượng choáng ngợp: Một dải lụa màu vàng rực rỡ đang dập dềnh trên sóng nước. Đó là những chiếc ghe bầu chở đầy hoa mai, hoa cúc, tắc kiểng từ miền Tây (Bến Tre, Chợ Lách, Sa Đéc) vừa cập bến Bình Đông.
Những “căn nhà” trôi nổi Người ta hay gọi họ là thương hồ. Nhưng Tom thích gọi họ là những “nghệ sĩ du mục”. Chiếc ghe không chỉ là phương tiện vận chuyển. Đó là Nhà. Hãy nhìn kỹ vào khoang sau của chiếc ghe. Bạn sẽ thấy một cái bếp cà ràng đang đỏ lửa nấu cơm chiều, một chiếc võng dù mắc vội cho đứa con nhỏ ngủ, và những bộ quần áo phơi bay phấp phới trong gió sông. Đây là Di sản sống (Living Heritage) rõ nét nhất của Sài Gòn. Giữa những tòa cao ốc chọc trời của Quận 1, cuộc sống trên bến dưới thuyền này vẫn giữ nguyên nhịp điệu của 100 năm trước. Nó mộc mạc, phóng khoáng và đầy chất thơ.

Cuộc đánh cược với đất trời Trông thơ mộng vậy thôi, nhưng nghề chở hoa Tết là một cuộc đánh cược. Người nông dân chăm sóc cây cả năm trời, chỉ đợi đúng 2 tuần này để bán. Nắng quá thì hoa nở sớm. Lạnh quá thì hoa “ngủ” quên. Khi chất hoa lên ghe vượt hàng trăm cây số đường sông lên Sài Gòn, họ mang theo cả vốn liếng và hy vọng của gia đình. Tom từng thấy một chú thương hồ ngồi ăn vội tô cơm, mắt vẫn dán chặt vào những chậu mai. Chú bảo: “Năm nay nước lên, ghe đi êm, hy vọng bán hết sớm để kịp về 30 Tết cúng ông bà.” Mỗi chậu hoa bạn mua ở đây không chỉ là vật trang trí. Đó là phần thưởng cho những giọt mồ hôi mặn mòi của người miền Tây.
Vẻ đẹp của sự “Không hoàn hảo” Mua hoa ở shop máy lạnh, chậu nào cũng sạch bong, bóng loáng. Mua hoa ở Bến Bình Đông, chậu cây có thể dính chút bùn đất phù sa, lá cây có thể hơi xơ xác vì gió sông. Nhưng đó mới là Vẻ đẹp Thật. Đó là mùi của đất, của nước, của tự nhiên. Khi bạn mang một chậu cúc mâm xôi từ dưới ghe lên xe máy, bạn đang mang cả một bầu không khí “hương đồng gió nội” về nhà. Nó làm cho cái Tết của bạn “tươi” hơn và có hồn hơn.
Chiều nay, hãy tắt Google Maps. Hãy chạy xe theo hướng mùi hương của hoa và mùi nồng của bùn non. Đến Bến Bình Đông, đi dạo dọc bờ kè. Đừng chỉ ngắm hoa, hãy ngắm cả những con người trên ghe. Và nếu ưng ý chậu nào, hãy mua nhanh, đừng trả giá quá gắt gao. Vì biết đâu, sự hào phóng của bạn hôm nay sẽ giúp một gia đình thương hồ có một chuyến ghe về quê ăn Tết thật đầy đủ và bình an.


Binh Dong Wharf: When Spring “Floats” in on Wooden Boats
Wednesday, February 4th, 2026.
Saigon has many gateways. But there is one gateway that Spring often chooses to “sneak” into the city earliest: the waterway. Today, if you stand on Cha Va Bridge looking down at Tau Hu Canal, you will see an overwhelming sight: A vibrant yellow silk ribbon bobbing on the waves. Those are the wooden boats (ghe bầu) loaded with Ochna flowers (Mai), chrysanthemums, and kumquats from the Mekong Delta (Ben Tre, Cho Lach, Sa Dec) that have just docked at Binh Dong Wharf.
The Floating “Houses” People call them river merchants (thương hồ). But I prefer to call them “nomadic artists.” The boat is not just a means of transport. It is Home. Look closely at the back cabin of the boat. You will see a clay stove with a fire cooking dinner, a hammock hastily strung up for a sleeping toddler, and clothes fluttering in the river breeze. This is Saigon’s most vivid Living Heritage. Amidst the skyscrapers of District 1, this “on the wharf, under the boat” lifestyle retains the rhythm of 100 years ago. It is rustic, liberal, and full of poetry.
A Gamble with Nature It looks poetic, but the Tet flower trade is a gamble. Farmers care for the trees all year round, waiting for exactly these 2 weeks to sell. Too much sun, flowers bloom early. Too cold, flowers “oversleep.” When loading flowers onto boats to travel hundreds of kilometers of river to Saigon, they carry the entire capital and hope of their family. I once saw a merchant eating a hurried bowl of rice, his eyes still glued to the Ochna pots. He said: “This year the tide is high, the boat ride was smooth, hope to sell out early to get back in time for New Year’s Eve.” Every pot of flowers you buy here is not just decoration. It is a reward for the salty sweat of the Mekong people.
The Beauty of “Imperfection” Buying flowers in an AC shop, every pot is clean and shiny. Buying flowers at Binh Dong Wharf, the pot might have some alluvial mud, the leaves might be slightly ragged from the river wind. But that is True Beauty. It is the smell of earth, of water, of nature. When you carry a pot of raspberry chrysanthemums from the boat to your motorbike, you are bringing a breath of “rustic countryside” home. It makes your Tet “fresher” and more soulful.
This afternoon, turn off Google Maps. Drive towards the scent of flowers and the pungent smell of young mud. Go to Binh Dong Wharf, walk along the embankment. Don’t just look at the flowers, look at the people on the boats. And if you like a pot, buy it quickly, don’t bargain too hard. Because who knows, your generosity today might help a merchant family have a boat ride home for a full and peaceful Tet.





Leave a comment