Thứ Năm, ngày 05/02/2026.

Sài Gòn những ngày giáp Tết giống như một thước phim tua nhanh (Time-lapse). Xe cộ chạy như mắc cửi. Các tòa nhà cao tầng mọc lên, các cửa hàng thay biển hiệu liên tục. Mọi thứ đều chuyển động, đều biến đổi, đều ồn ào. Nhưng sáng nay, khi đi bộ dọc đường Trương Định hay xuyên qua Công viên Tao Đàn, Tom chợt nhận ra có những “nhân vật” hoàn toàn đứng ngoài cuộc đua đó. Đó là những hàng cây Dầu, cây Sao đen hàng trăm năm tuổi.

Những chứng nhân không lời

Nếu những thân cây xù xì này biết nói, chúng sẽ kể cho ta nghe về Sài Gòn của thế kỷ 19, về những chiếc xe ngựa, về những tà áo dài Lemur, và về cả những bom đạn thời chiến. Chúng đã đứng đó trước khi ông bà ta sinh ra, và có lẽ vẫn sẽ đứng đó sau khi chúng ta già đi. Giữa một thành phố ám ảnh bởi sự “Mới mẻ” và “Tốc độ”, sự tồn tại bền bỉ của những hàng cây cổ thụ là một phép màu. Chúng là Di sản sống (Living Heritage). Chúng không cần phải cố gắng gây chú ý, nhưng bóng mát của chúng lại che chở cho tất cả: từ anh xe ôm đang ngủ trưa đến cô nhân viên văn phòng đang vội vã.

Bài học về sự “Cắm rễ” (Grounding)

Tại sao những cây Dầu cao vút kia không bị quật ngã bởi bão giông? Vì bộ rễ của chúng cắm sâu vào lòng đất gấp nhiều lần chiều cao ngọn cây. Nhìn cây, Tom ngẫm về người. Những ngày cuối năm này, chúng ta dễ bị “lung lay”. Lung lay vì thấy bạn bè khoe thưởng Tết. Lung lay vì những kế hoạch chưa thành. Tâm trí chúng ta như ngọn cây trước gió, chao đảo liên hồi. Muốn đứng vững giữa Sài Gòn đầy biến động, chúng ta phải học cách của cây: Chăm sóc phần Gốc (Nội tâm)thay vì chỉ lo trang trí phần Ngọn (Vẻ ngoài). Khi nội tâm đủ sâu, gió bão bên ngoài chỉ là tiếng nhạc đệm rì rào mà thôi.

Khoảng xanh chữa lành

Chiều nay, thay vì chen chúc ở siêu thị hay các trung tâm thương mại ngột ngạt, bạn hãy thử ghé Tao Đàn hoặc đi dạo dưới vòm cây đường Tôn Đức Thắng (đoạn còn lại). Ngước nhìn lên những vòm lá xanh ngắt đan vào nhau che kín bầu trời. Màu xanh ấy có khả năng làm dịu lại nhịp tim đang đập nhanh vì stress. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân là âm thanh ASMR tuyệt vời nhất mà không Youtube nào tái tạo được. Hít một hơi thật sâu. Đó không chỉ là Oxy. Đó là sự bình yên được chắt lọc qua hàng trăm năm.

Lời nhắn Thứ Năm: Tết này, bên cạnh việc mua hoa về chưng, hãy dành một chút tình yêu cho những cái cây già đang lặng lẽ ôm lấy thành phố. Chúng nhắc nhở Tom rằng: “Không cần phải chạy, bạn mới tới đích. Đôi khi, chỉ cần đứng yên một chỗ, vươn cao và tỏa bóng mát, bạn đã là một kiệt tác rồi.”

The Silent Giants: A Lesson on “Standing Still” from Saigon’s Ancient Trees

Thursday, February 5th, 2026.

Saigon in these pre-Tet days feels like a time-lapse video. Vehicles weaving like shuttles. Skyscrapers rising, shops changing signs constantly. Everything is moving, changing, noisy. But this morning, walking along Truong Dinh Street or cutting through Tao Dan Park, I realized there are “characters” completely outside that race. They are the hundred-year-old Dipterocarpus and Hopea trees (Cây Dầu, Cây Sao).

The Silent Witnesses

If these rough trunks could speak, they would tell us about 19th-century Saigon, about horse-drawn carriages, about Lemur Ao Dai, and even wartime bombings. They stood there before our grandparents were born, and presumably will still stand there after we grow old. In a city obsessed with “Newness” and “Speed,” the enduring existence of ancient trees is a miracle. They are Living Heritage. They don’t try to attract attention, yet their shade protects everyone: from the napping motorbike taxi driver to the rushing office worker.

The Lesson of “Grounding”

Why aren’t those towering trees toppled by storms? Because their roots anchor deep into the earth, many times deeper than the height of their canopy. Looking at the trees, I reflect on people. In these year-end days, we are easily “shaken.” Shaken by seeing friends show off Tet bonuses. Shaken by unfinished plans. Our minds are like treetops in the wind, constantly swaying. To stand firm in this volatile Saigon, we must learn from the trees: Nurture the Roots (Inner Self)instead of just decorating the Top (Appearance). When the inner self is deep enough, the storm outside is merely background music.

The Healing Green Space

This afternoon, instead of crowding into supermarkets or stuffy malls, try visiting Tao Dan Park or walking under the canopy of Ton Duc Thang Street (the remaining section). Look up at the green foliage weaving together to cover the sky. That green color has the power to soothe a heart beating fast from stress. The rustling of dry leaves underfoot is the best ASMR sound that no Youtube can replicate. Take a deep breath. It’s not just Oxygen. It’s peace distilled over hundreds of years.Thursday Note: This Tet, besides buying flowers for decoration, save a little love for the old trees quietly embracing the city. They remind me that: “You don’t have to run to reach the finish line. Sometimes, just standing still, reaching high, and providing shade makes you a masterpiece.”

Leave a comment

About tom notes

Tom Notes is a personal blog of mindful living — sharing stories on life, work, and people over a quiet cup of coffee. Where stories are brewed, woven, and lived.

Each post is a gentle nudge toward a more meaningful, inspired life.

Explore Tom Notes