Nếu bạn nhìn vào một bức tranh sơn mài Việt Nam truyền thống, bạn không chỉ đang nhìn vào màu sắc, mà bạn đang nhìn vào “thời gian”.
Khác với nghệ thuật sơn dầu, nơi họa sĩ đắp thêm màu sắc lên khung buồm để tạo hình, sơn mài là nghệ thuật của sự che giấu và phá hủy. Người nghệ nhân phủ lên vóc gỗ hàng chục lớp sơn, ủ trong bóng tối cho khô, rồi sau đó dùng nước và đá nhám mài mòn đi để những lớp màu bên dưới từ từ hiển lộ. Cuộc đời của một con người có nội tâm sâu sắc cũng được kiến tạo theo đúng 3 nguyên lý của nghệ thuật sơn mài:
Sự ẩn nhẫn của việc “ủ tối” Lớp sơn mài chỉ có thể khô và cứng lại trong môi trường độ ẩm cao và bóng tối. Tương tự, những khoảng thời gian bạn cảm thấy cô độc, bế tắc và chìm trong bóng tối không phải là dấu chấm hết. Đó là khoảng “ủ” bắt buộc để những kỹ năng, ý chí và sức mạnh nội tại của bạn được định hình và đông cứng lại. Đừng vội vã phô diễn khi bản ngã chưa đủ độ “chín”.
Nỗi đau của sự mài mòn sinh ra chiều sâu Bức tranh sơn mài sẽ chỉ là một mảng đen vô hồn nếu người thợ không dũng cảm dùng giấy nhám cọ xát nó. Những biến cố, những vấp ngã và tổn thương mà cuộc đời chà xát lên bạn chính là quá trình “mài tranh”. Càng chịu nhiều ma sát, những tầng lớp kinh nghiệm và sự thấu cảm ẩn sâu bên trong bạn mới càng hiện lên rực rỡ và đa sắc.
Tuyệt tác của sự ngẫu nhiên vô ngã Người thợ mài không bao giờ biết chính xác 100% hình thù cuối cùng sẽ hiện ra như thế nào. Nước và đá sẽ quyết định phần còn lại. Khi bạn đã nỗ lực hết sức (phủ đủ lớp sơn), hãy học cách buông bỏ sự kiểm soát tuyệt đối và chấp nhận tính ngẫu nhiên của cuộc sống. Vẻ đẹp lớn nhất thường nằm ở những vệt màu loang lổ ngoài dự tính.
Tom’s Note: Chiều sâu của một con người không nằm ở những gì họ đắp lên mình, mà nằm ở những gì hiển lộ sau vô số lần bị cuộc đời chà xát. Hãy kiên nhẫn với quá trình mài mòn của chính mình.

The Beauty of Lacquerware: The Philosophy of Survival Through Abrasion
If you look at a traditional Vietnamese lacquer painting, you are not just looking at colors; you are looking at “time”.
Unlike oil painting—where the artist adds layers of paint onto the canvas to create a form—lacquerware is the art of concealment and destruction. The artisan covers the wooden base with dozens of layers of lacquer, incubates it in darkness to dry, and then uses water and pumice to sand it down so the underlying colors slowly reveal themselves. The life of a person with profound inner depth is forged by the exact 3 principles of lacquer art:
The endurance of “dark incubation” Lacquer can only dry and harden in an environment of high humidity and darkness. Similarly, the periods when you feel lonely, stuck, and engulfed in darkness are not the end. They are the mandatory “incubation” phase for your skills, willpower, and inner strength to take shape and solidify. Do not rush to show off when your core is not yet “ripe”.
The pain of abrasion creates depth A lacquer painting would remain a lifeless black slab if the artisan lacked the courage to scrub it with sandpaper. The crises, stumbles, and traumas that life rubs against you are the “sanding” process. The more friction you endure, the more brilliantly and vibrantly your hidden layers of experience and empathy will emerge.
The masterpiece of egoless randomness The sander never knows 100% exactly how the final shape will appear. The water and the stone decide the rest. Once you have done your absolute best (applied enough layers), learn to let go of absolute control and accept the randomness of life. The greatest beauty often lies in the unexpected, mottled streaks of color.
Tom’s Note: The depth of a person does not lie in what they apply on the surface, but in what is revealed after countless times of being scrubbed by life. Be patient with your own abrasion process.





Leave a comment